<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc &#8211; Cửu Bình</title>
	<atom:link href="https://www.9binh.com/cat/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.9binh.com</link>
	<description>Chín bài bình luận về đảng cộng sản</description>
	<lastBuildDate>Sun, 29 Mar 2026 16:18:36 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=4.9.14</generator>
	<item>
		<title>Đảng Cộng sản Trung Quốc che đậy hết thảm họa này đến thảm họa khác</title>
		<link>https://www.9binh.com/tintuc/dang-cong-san-trung-quoc-che-day-het-tham-hoa-nay-den-tham-hoa-khac.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/tintuc/dang-cong-san-trung-quoc-che-day-het-tham-hoa-nay-den-tham-hoa-khac.html#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Aug 2020 10:51:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9p]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=3575</guid>
		<description><![CDATA[Bài viết của Thạch Chí và Thanh Sơn MINH HUỆ 30-06-2020 Vào tháng 6 năm 2019, tại một diễn đàn lớn, ông Cao Phúc, Chủ nhiệm Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) Trung Quốc cho biết: “Với bất kỳ đợt bùng phát dịch bệnh truyền nhiễm nào ở Trung Quốc, dù [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Bài viết của Thạch Chí và Thanh Sơn</em></p>
<p>MINH HUỆ 30-06-2020</p>
<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2020/03/Chinazi-sapo-5.jpg"><img class="size-full wp-image-2824 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2020/03/Chinazi-sapo-5.jpg" alt="" width="96%" srcset="https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2020/03/Chinazi-sapo-5.jpg 800w, https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2020/03/Chinazi-sapo-5-300x105.jpg 300w, https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2020/03/Chinazi-sapo-5-768x270.jpg 768w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /></a></p>
<p>Vào tháng 6 năm 2019, tại một diễn đàn lớn, ông Cao Phúc, Chủ nhiệm Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) Trung Quốc cho biết: “Với bất kỳ đợt bùng phát dịch bệnh truyền nhiễm nào ở Trung Quốc, dù mới hay tái phát, Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc sẽ biết trong vòng sáu giờ đồng hồ. Đó là bởi vì chúng tôi đã thiết lập một hệ thống báo cáo toàn quốc hiệu quả.”</p>
<p>Ông Cao không nói dối. Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) che đậy dịch SARS vào năm 2003, <abbr title="World Health Organization">WHO</abbr> đã yêu cầu Trung Quốc thiết lập hệ thống cảnh báo bệnh truyền nhiễm mà sau đó được coi là một thành tựu trong <a class="urlextern" title="http://vn.minghui.org/news/180424-mot-cai-nhin-toan-dien-lieu-chung-ta-co-the-ngan-chan-mot-tham-hoa-khac-nhu-dai-dich-virus-corona-phan-1-cac-moc-thoi-gian-va-phan-tich.html" href="http://vn.minghui.org/news/180424-mot-cai-nhin-toan-dien-lieu-chung-ta-co-the-ngan-chan-mot-tham-hoa-khac-nhu-dai-dich-virus-corona-phan-1-cac-moc-thoi-gian-va-phan-tich.html">sách trắng</a> của Văn phòng Thông tin Quốc vụ viện Trung Quốc năm 2017 với tiêu đề “Phát triển sức khỏe cộng đồng của Trung Quốc là một yếu tố thiết yếu của quyền con người”. Hệ thống này được thử nghiệm vào tháng 7 năm 2019, với sự tham gia của hơn 8.200 người từ 31 tỉnh thành trực thuộc Trung ương. Kịch bản thử nghiệm là về cách ứng phó nếu virus bùng phát vào năm 2020.</p>
<p>Cuối năm 2019, một loại virus đã bùng phát. Tuy nhiên, hệ thống cảnh báo lại bị biến thành một cơ chế chặn thông tin chặt, trấn áp những người lên tiếng, và đánh lừa công chúng.</p>
<p><strong>Lỗi hệ thống</strong></p>
<p>Theo các bản tin và báo cáo nghiên cứu khoa học, ca nhiễm virus corona được phát hiện sớm nhất vào ngày 1 tháng 12 năm 2019. Đến giữa tháng 12, đã có một số ca lây nhiễm từ người sang người. Ngày 30 tháng 12, bệnh viện Trung ương Vũ Hán đã nhận được kết quả xét nghiệm virus corona. Các bác sỹ đã báo cáo lên các quan chức cấp trên và truyền thông tin qua mạng xã hội.</p>
<p>Nhưng không có kênh liên lạc nào hoạt động. Vì gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự bùng phát của dịch bệnh mà bác sỹ Ngải Phân, Lý Văn Lượng và các bác sỹ khác đã bị cảnh sát Vũ Hán trừng phạt vì “tung tin đồn”. Họ bị buộc tội “bịa đặt phi pháp, tung tin đồn và gây rối trật tự xã hội”.</p>
<p>Ủy ban Y tế Quốc gia và CDC Trung Quốc đều có mặt ở mọi cấp chính quyền, trong đó Ủy ban Y tế Quốc gia là đơn vị giám sát CDC các cấp. Sau khi virus corona bùng phát, ngày 29 tháng 12, Ủy ban Y tế Quốc gia cử các quan chức đến điều tra tình hình ở Vũ Hán. Vào thời điểm đó, nhiều bệnh viện đã được báo cáo có các trường hợp nhiễm virus corona.</p>
<p>Ngày 30 tháng 12, Ủy ban Y tế Vũ Hán gửi thông báo tới các nhân viên y tế để cảnh báo họ về một bệnh viêm phổi không rõ nguyên nhân, nhưng không đề cập đến virus corona. Ủy ban này cũng cấm nhân viên y tế bàn luận về thông tin này.</p>
<p>Ngày 3 tháng 1 năm 2020, Ủy ban Y tế Quốc gia ban hành chính sách (Thông tư 2020 số 3) với các hướng dẫn sau:</p>
<p>1) Tất cả các chính quyền và ủy ban y tế cấp khu vực cần quản lý các mẫu virus corona gây ra bệnh viêm phổi ở Vũ Hán theo quy định về “Vi sinh vật có nguy cơ gây bệnh cao (Loại 2);”</p>
<p>2) Khi chưa được phép thì không đơn vị nào được cung cấp kết quả xét nghiệm cho bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào khác;</p>
<p>3) Tất cả các cơ sở y tế phải lập tức ngừng mọi xét nghiệm virus đang tiến hành;</p>
<p>4) Tất cả các cơ sở y tế phải tiêu hủy tất cả các mẫu bệnh phẩm của bệnh nhân;</p>
<p>5) Các bác sỹ tuyến đầu ở Vũ Hán không được phép tiết lộ bất kỳ thông tin nào về bệnh viêm phổi ở Vũ Hán.</p>
<p>Chuỗi sự việc này cho thấy người dân không hề biết về đợt bùng phát virus corona bởi vì quan chức các cấp đều giấu thông tin để chờ mệnh lệnh của Đảng — và trừng phạt bất kỳ ai dám chống đối.</p>
<p><strong>Đội quân dư luận viên trên Internet của Trung Quốc</strong></p>
<p>Tung tin sai lệch chỉ là một phần của bức tranh kiểm duyệt và thao túng thông tin của Trung Quốc. Bên ngoài Trung Quốc đại lục, ĐCSTQ cũng tác động mạnh đến dư luận, đặc biệt là trên các mạng xã hội.</p>
<p>Một bài báo của Đài Á Châu Tự do (RFA) ngày 28 tháng 4 năm 2020 đã rà soát ba tài khoản Twitter trong hơn 100 ngày trước đó, bao gồm tài khoản của bà Hoa Xuân Oánh (@ SpokespersonCHN), ông Triệu Lập Kiên (@ zlj517) và Bộ Ngoại giao Trung Quốc (@MFA_China). Bà Hoa là Vụ trưởng Vụ Thông tin của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, còn ông Triệu là Phó Vụ trưởng.</p>
<p>Ba tài khoản này đã đăng tổng cộng có 4.574 tweet từ ngày 1 tháng 1 đến ngày 10 tháng 4. Trong tháng 1 và tháng 2, các nội dung tweet này chủ yếu ca ngợi thành tích của ĐCSTQ trong cuộc chiến với virus corona và lan tỏa “năng lượng tích cực” (một khẩu hiệu được ban lãnh đạo ĐCSTQ đề xuất từ năm 2014), nhưng không hề nhắc đến số ca xác nhận đã nhiễm virus tăng cao hơn bao giờ hết ở Trung Quốc.</p>
<p>Từ ngày 20 tháng 2, nội dung các tweet lại chuyển từ việc miêu tả Trung Quốc là nơi bùng phát dịch bệnh thành tâng bốc Trung Quốc là vị cứu tinh của thế giới. Ngày 12 tháng 3, một ngày sau khi <abbr title="World Health Organization">WHO</abbr> tuyên bố dịch virus corona là đại dịch, Triệu tweet rằng, “Có thể chính Quân đội Hoa Kỳ đã đưa dịch bệnh đến Vũ Hán.”</p>
<p>Trên thực tế, gần 80% các tweet mà ba tài khoản Twitter này đăng đều có nội dung chỉ trích Hoa Kỳ. Điều đáng chú ý là Twitter bị cấm ở Trung Quốc. Trong khi các thường dân Trung Quốc có thể bị phạt tù vì truy cập những nền tảng như vậy, thì các quan chức ĐCSTQ này lại lạm dụng chúng để thúc đẩy tuyên truyền của ĐCSTQ và tấn công phương Tây.</p>
<p>ĐCSTQ có một đội quân internet khổng lồ với nhiệm vụ tung tin thất thiệt ở cả trong và ngoài Trung Quốc. Theo BBC ngày 7 tháng 4 năm 2015, ngoài các nhân viên được trả lương, khoảng 10 triệu tình nguyện viên được tuyển dụng với nhiệm vụ giám sát internet. Một tài liệu của Đoàn Thanh niên [2015-9], một tổ chức cấp dưới của ĐCSTQ, tiết lộ khoảng 4 triệu trong những tình nguyện viên này là sinh viên đại học.</p>
<p><strong>Động đất ở Đường Sơn</strong></p>
<p>Đây không phải là lần đầu tiên ĐCSTQ che đậy và xử lý sai đại dịch virus corona, khi chế độ này hạ thấp tính nguy hiểm của các thảm họa này với danh nghĩa duy trì ổn định.</p>
<p>Một ví dụ khác là trận động đất Đường Sơn ở Hà Bắc, Trung Quốc vào ngày 28 tháng 7 năm 1976. Với cường độ 7,6 độ richter, các nhà chức trách Trung Quốc cho biết khoảng 240.000 người đã thiệt mạng trong vụ thiên tai này. Tuy nhiên, các chuyên gia tin rằng đa số các trường hợp tử vong là có thể tránh được.</p>
<p>Hai tuần trước khi xảy ra thảm họa, Văn phòng Động đất Bắc Kinh đã phát hiện những tín hiệu bất thường và liên lạc với Cục Động đất Quốc gia để có biện pháp xử lý tức thì. Tuy nhiên, Cục Động đất Quốc gia đã không trả lời cho đến ngày 26 tháng 7. “Cảnh báo động đất ở tỉnh Tứ Xuyên vốn đã hỗn loạn. Đường Sơn gần với Bắc Kinh, vì vậy hãy suy nghĩ kỹ trước khi làm mọi thứ rối tung lên!”, một quan chức trả lời.</p>
<p>Ông Cảnh Khánh Quốc, chuyên gia của Văn phòng Động đất Bắc Kinh cho biết, ngay cả với các công nghệ vào thời điểm đó, việc dự đoán động đất có cường độ trên 5 độ Richter là khá dễ dàng, chứ đừng nói đến trận động đất ở Đường Sơn với cường độ 7,6 độ richter. “Thêm vào đó, 6 giờ trước khi trận động đất xảy ra, đã có âm thanh và ánh sáng bất thường từ mặt đất. Nếu người dân địa phương được cảnh báo, thiệt hại về nhân mạng sẽ ít hơn nhiều”, ông nói.</p>
<p><strong>Thảm họa vẫn tiếp diễn</strong></p>
<p>Từ tháng Sáu, nhiều khu vực ở Trung Quốc đã chìm trong lũ lụt. Khi mực nước dâng trên sông Chu, một nhánh của sông Dương Tử, các quan chức đã cho phép xả nước hai nơi vào ngày 19 tháng 7. Mặc dù mục tiêu là bảo vệ tỉnh Giang Tô, nhưng nhiều nơi ở tỉnh An Huy đã bị nhấn chìm tức thì.</p>
<p>Những điều tương tự đã xảy ra ở nhiều khu vực. Nghi Xương, thành phố lớn thứ hai ở tỉnh Hồ Bắc, bị ngập lụt vào ngày 27 tháng 6. Cư dân địa phương nghi ngờ các quan chức cố tình xả nước để bảo vệ đập Tam Hiệp.</p>
<p>Một cư dân mạng viết: “Nếu chúng tôi được thông báo trước về việc xả nước, tổn thất sẽ ít hơn nhiều. Đảng đối xử với chúng tôi như bùn đất.“ “Mạng sống của người dân chẳng có nghĩa lý gì chừng nào Đảng còn tồn tại”, một người khác nói thêm.</p>
<p>Ngày 23 tháng 7, phát biểu tại Bảo tàng và Thư viện Tổng thống Richard Nixon, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Michael Pompeo cho biết, ông đã lớn lên và phục vụ trong quân đội trong thời chiến tranh Lạnh. Ông cho biết: “Và nếu tôi có học được điều gì, thì đó là những người cộng sản hầu như luôn nói dối. Lời nói dối lớn nhất của họ là họ cho rằng tiếng nói của họ đại diện cho 1,4 tỷ người, những người đang bị giám sát, áp bức và sợ không dám lên tiếng.”</p>
<p>“Ngược lại, ĐCSTQ sợ tiếng nói chân thật của người dân Trung Quốc hơn bất cứ kẻ thù nào, và tìm cách để không đánh mất quyền lực tuyệt đối – họ có lý do – [mà cũng] không cần lý do gì [để nói dối].” Ông giải thích, “Hãy nghĩ xem, thế giới sẽ tốt đẹp hơn tới nhường nào – chứ chưa kể đến chính người dân Trung Quốc – nếu chúng ta có thể nghe thông tin từ các bác sỹ ở Vũ Hán và nếu họ được cảnh báo về một loại virus mới đang bùng phát”, ông nói.</p>
<p>Nhưng trong rất nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo phương Tây đã lờ đi điều này. “Chúng ta không thể tiếp tục làm ngơ nữa. Cũng như bất kỳ ai, họ hiểu rằng chúng ta không bao giờ có thể quay về trạng thái vốn có nữa”, ông cho biết.</p>
<hr />
<p>Bản tiếng Hán: <a class="urlextern" title="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/30/失灵的制度-致命的制度-408357.html" href="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/30/%E5%A4%B1%E7%81%B5%E7%9A%84%E5%88%B6%E5%BA%A6-%E8%87%B4%E5%91%BD%E7%9A%84%E5%88%B6%E5%BA%A6-408357.html">http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/30/408357.html</a></p>
<p>Bản tiếng Anh: <a class="urlextern" title="https://en.minghui.org/html/articles/2020/8/4/186179.html" href="https://en.minghui.org/html/articles/2020/8/4/186179.html">https://en.minghui.org/html/articles/2020/8/4/186179.html</a></p>
<p style="text-align: right;"><em><a href="http://vn.minghui.org/news/186733-dang-cong-san-trung-quoc-che-day-het-tham-hoa-nay-den-tham-hoa-khac.html">Theo MinhHue Net</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/tintuc/dang-cong-san-trung-quoc-che-day-het-tham-hoa-nay-den-tham-hoa-khac.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Từ Liên Xô tới Đảng Cộng sản Trung Quốc, những lời nói dối lặp đi lặp lại làm hại nhân dân</title>
		<link>https://www.9binh.com/diendan/tu-lien-xo-toi-dang-cong-san-trung-quoc-nhung-loi-noi-doi-lap-di-lap-lai-lam-hai-nhan-dan.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/diendan/tu-lien-xo-toi-dang-cong-san-trung-quoc-nhung-loi-noi-doi-lap-di-lap-lai-lam-hai-nhan-dan.html#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Aug 2020 10:45:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9p]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Diễn đàn, bình luận]]></category>
		<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>
		<category><![CDATA[Bằng chứng tội ác của ĐCSTQ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=3571</guid>
		<description><![CDATA[Bài viết của Tân Minh và Hân Nham MINH HUỆ 20-06-2020 Trong nạn đói năm 1932-1933 ở Liên Xô, nhiều người đã bị bắn vì lấy trộm ngũ cốc của công xã địa phương, “thậm chí còn bị hành quyết vì nhặt vài hạt vương vãi trên mặt đất”, ông Oleh Shamshur, Đại sứ Ukraine [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Bài viết của Tân Minh và Hân Nham</em></p>
<p>MINH HUỆ 20-06-2020</p>
<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/12/之五下.8.jpg"><img class="size-large wp-image-2575 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/12/之五下.8-1024x724.jpg" alt="" width="96%" srcset="https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2014/12/之五下.8-1024x724.jpg 1024w, https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2014/12/之五下.8-300x212.jpg 300w, https://www.9binh.com/wp-content/uploads/2014/12/之五下.8-768x543.jpg 768w" sizes="(max-width: 1024px) 100vw, 1024px" /></a></p>
<p>Trong nạn đói năm 1932-1933 ở Liên Xô, nhiều người đã bị bắn vì lấy trộm ngũ cốc của công xã địa phương, “thậm chí còn bị hành quyết vì nhặt vài hạt vương vãi trên mặt đất”, ông Oleh Shamshur, Đại sứ Ukraine tại Hoa Kỳ năm 2006, kể lại. Ông cũng dẫn chứng trường hợp của Mykhaylo Naumenko lúc 11 tuổi: “Tính đến ngày 24 tháng 5, 75 ngôi nhà trong làng chúng tôi đều vắng bóng người bởi dân làng đã chết sạch”.</p>
<p>Khoảng 30 năm sau, những thảm kịch tương tự lại xảy ra ở Trung Quốc dưới sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). “Một báo cáo ngày 30 tháng 11 năm 1960 được truyền trong giới lãnh đạo chóp bu — nhiều khả năng có cả Mao trong đó — nói về một người đàn ông tên Wang Ziyou bị cắt một bên tai, hai chân bị trói bằng dây sắt, bị 10kg đá rơi vào lưng, rồi lại bị gí thanh sắt nóng đỏ. Tội của ông ấy là: đào trộm một củ khoai tây”, Frank Dikötter, một giáo sư tại Đại học Hồng Kông, cũng là tác giả của bài báo <em>Đại nhảy vọt tới nạn đói của Mao (</em><em>Mao’s Great Leap to Famine</em><em>)</em> [trên tờ New York Times].</p>
<p>Giáo sư Dikötter dành mấy năm ở Trung Quốc, từ năm 2005 dến 2009, và đã nghiên cứu hàng trăm tài liệu. Ông cũng đã đọc về một cậu bé đã lấy trộm một nắm ngũ cốc ở một ngôi làng ở tỉnh Hồ Nam. Một quan chức địa phương tên là Xiong Dechang đã ép cha của cậu bé phải chôn sống cậu ngay tại chỗ. Người cha đã qua đời vì quá đau buồn ba tuần sau đó.</p>
<p>Xuyên suốt thế kỷ 20, hơn 60 triệu người dân Liên Xô đã mất mạng vì chiến tranh, chết đói và các cuộc thanh lọc chính trị. Ở Trung Quốc dưới chế độ cộng sản, có đến 80 triệu người đã chết bất thường. Tuy nhiên, sự thật này được che giấu cẩn mật như hồ sơ “tuyệt mật” bởi nếu bị lộ ra, nó có thể đe dọa tới chế độ độc tài của họ.</p>
<p>Nhìn lại những lời nói dối của Đảng Cộng sản Liên Xô (ĐCSLX), chúng ta có thể thấy những gì ĐCSTQ đã nói có nhiều điểm tương tự, vốn đang lừa mị cả người dân Trung Quốc lẫn cộng đồng quốc tế. Một trường hợp điển hình là sự bùng phát virus corona: sự che đậy của ĐCSTQ đã biến một dịch bệnh trở thành một đại dịch toàn cầu, giết hại hơn một nửa triệu người trên toàn thế giới.</p>
<p>Dưới đây là một số lời nói dối trắng trợn của các đảng cộng sản.</p>
<p><strong>Tung tin giả trong nước</strong></p>
<p>Liên Xô đã trải qua ba nạn đói lớn. Nạn đói đầu tiên là trong thời kỳ Nội Chiến năm 1921 khi ĐCSLX trưng thu ngũ cốc, hủy hoại sức sản xuất, và làm mất đi nhiệt huyết của nông dân. Sản lượng thóc gạo của nước Nga khi đó giảm còn một nửa, [đã gây ra] cái chết của năm triệu người. [Hiện tượng] ăn thịt người đã xuất hiện ở nhiều khu vực. Nạn đói lần thứ hai xảy ra vào năm 1929, khi Stalin cưỡng chế nông dân gia nhập hợp tác xã và thu mua nông sản với giá rẻ mạt trong khi giá thóc gạo bán cho nông dân cao đến chóng mặt. Điều này đã dẫn tới cái chết của tám triệu người, gồm cả 1/4 tổng dân số Ukraine lúc bấy giờ. Nạn đói lần thứ ba xảy ra từ năm 1946 đến 1947.</p>
<p>Ngoài những nạn đói tàn khốc đó, người dân Liên Xô còn phải chống chọi với sự thiếu hụt nhu yếu phẩm hàng ngày do sự sa sút của ngành công nghiệp nhẹ, bởi ưu tiên cao nhất lúc bấy giờ được dành cho công nghiệp nặng và quân sự. Thêm vào đó, rất nhiều người dân còn bị thanh trừng chính trị và đàn áp trong thời kỳ Stalin nắm quyền, khiến ai ai cũng sống trong sợ hãi. Trong khi đó, ĐCSLX lại tuyên truyền cho nhân dân rằng họ đang sống cuộc sống hạnh phúc không đâu bằng.</p>
<p>ĐCSTQ cũng nói dối như vậy trong suốt thời gian nó cầm quyền. Khi hơn 40 triệu người chết đói vì Đại Nhảy vọt, ĐCSTQ nói với nhân dân Trung Quốc rằng điều kiện sống của họ tốt hơn so với nhiều nước khác và 2/3 người dân thế giới đang sống trong nghèo đói. Ở Trung Quốc ngày nay, hơn 600 triệu người đang phải sống chật vật với mức thu nhập hàng tháng ít hơn 1.000 Nhân dân tệ (khoảng 140 USD). Trên thực tế, Trung Quốc xếp hạng 92 trong số 150 quốc gia theo Báo cáo đánh giá mức độ hạnh phúc trên thế giới năm 2020 của Liên Hợp Quốc, thua xa các quốc gia phương Tây.</p>
<p>ĐCSTQ còn bảo dân chúng rằng Trung Quốc là nơi an toàn nhất trên thế giới và chỉ có ĐCSTQ mới có thể bảo vệ họ. Tuyên truyền của ĐCSTQ đầy rẫy những bài phóng đại về các vấn đề của Hoa Kỳ như xả súng, nổi loạn, mức độ nghiêm trọng của sự lây nhiễm virus corona, v.v.. Trên thực tế, 68% người thất nghiệp ở Hoa Kỳ nhận được tiền trợ cấp, thậm chí còn cao hơn cả tiền lương và nhu yếu phẩm hàng ngày được phân phát miễn phí cho những người cần giúp đỡ.</p>
<p>Nếu Trung Quốc là quốc gia an toàn nhất như ĐCSTQ tuyên bố thì tại sao chính phủ Trung Quốc lại từ chối sắp xếp cho những sinh viên Trung Quốc đang mắc kẹt ở nước ngoài trở về nước? Tại sao nó lại phải chi tiêu hàng trăm tỷ Nhân dân tệ để “ổn định” tình hình trong nước và giám sát người dân? Không có luật pháp, không có tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng, thì kiểu ổn định này, có được bằng sự đàn áp thẳng tay, là kiểu ổn định gì.</p>
<p><strong>Người nghèo là trụ cột cho một quốc gia hùng cường</strong></p>
<p>Quả thật, các lực lượng vũ trang Liên Xô, đặc biệt là vũ khí hạt nhân, đã vượt trội Hoa Kỳ, vốn là cường quốc quân sự mạnh nhất thế giới vào giữa những năm 1980, nhưng nếu cho rằng Liên Xô phồn thịnh và hùng mạnh lại là sai lầm nghiêm trọng.</p>
<p>Để duy trì ưu thế quân sự, Liên Xô đã dành hơn 80% vốn đầu tư công nghiệp vào công nghiệp nặng, vốn không phục vụ gì nhiều cho cuộc sống của người dân. Họ phải thức dậy vào lúc 5 giờ sáng để xếp hàng nhận nhu yếu phẩm hàng ngày. Người dân thiếu ăn, nông dân bị bóc lột. “Đế chế” này được xây dựng trên một nền tảng yếu kém.</p>
<p>Cựu Tổng thống Nga Dmitry Medvedev từng nói công cuộc hiện đại hóa trước đây phải trả giá bằng cuộc sống của người dân, hiện đại hóa để giữ “thể diện” cho quốc gia, hiện đại hóa vì giai cấp lãnh đạo sùng bái sức mạnh quân sự, hiện đại hóa để thể hiện “sự vinh quang của đế chế”, và mô hình phát triển khiến con người trở thành nạn nhân của “thành công của quốc gia”, tất cả đều chứng tỏ là đối lập với “nền văn minh hiện đại”.</p>
<p>Đáng tiếc là, những bài học của ĐCSLX vẫn được ĐCSTQ coi là “vũ khí thần kỳ”, say mê ôm giữ cái gọi là bốn “hiện đại hóa” và tin rằng những thứ này phản ánh sự thịnh vượng và hùng mạnh của Trung Quốc.</p>
<p>Trong khi nhiều người ở Trung Quốc phải sống trong nghèo đói, thì viện trợ nước ngoài của ĐCSTQ trong bốn năm qua lên đến 6 tỷ Nhân dân tệ, quả là một con số thiên văn. ĐCSLX cũng viện trợ tài chính rất hào phóng cho các nước khác để xuất khẩu “cách mạng đỏ” trong khi bản thân chìm trong nợ nần. Ngày nay, ĐCSTQ đang đi theo vết xe đổ của ĐCSLX khi truyền bá hệ tư tưởng cộng sản chủ nghĩa trên toàn cầu bằng cách đánh đổi mức sống của chính nhân dân Trung Quốc.</p>
<p><strong>Sự hủ bại cố hữu của các nhà lãnh đạo cộng sản</strong></p>
<p>Các nhà lãnh đạo cộng sản như Marx, Lenin, Stalin, Mao và hơn thế nữa, thường được suy tôn là “các vị cứu tinh vĩ đại” với đạo đức cao thượng. Mặc dù chà đạp các tín ngưỡng tôn giáo, nhưng họ lại sùng bái chính bản thân mình. Nói cách khác, sự tàn nhẫn, máu lạnh và ích kỷ cực độ của họ đã được che đậy kỹ, mà thậm chí cho tới hôm nay, người dân ở các quốc gia cộng sản vẫn không hay biết.</p>
<p>Ballerina Olga Lepeshinskaya, được cho là một trong những tình nhân của Stalin. Năm 2004, bà đã nói thế này về Stalin: “Ông ta có thể rất ngọt ngào và tử tế, nhưng đó có thể chỉ là ấn tượng mà ông ta tạo ra. Bởi vì về bản chất, ông ta là kẻ xấu – đầy thù hằn và tức giận.”</p>
<p>Vera Davydova được cho là người tình mà Stalin sủng ái nhất và đã sống cùng ông ta gần hai thập kỷ. Trong hồi ký Lời thú tội của những người tình của Stalin (Confessions of Stalin’s Lover), bà thuật lại Stalin và các đồng chí cấp cao của ông ta đã tàn nhẫn và giả dối ra sao trong các cuộc tranh giành quyền lực, họ trác táng, loạn bậy như thế nào trong đời tư ái dục. Bà cũng kể lại bà đã thoát nạn ra sao khi Alexander N. Pskrebyshev, được cho là quan chức mà Stalin tin tưởng nhất, đã không tuân thêo mệnh lệnh cuối cùng của Stalin là ném bà vào chuồng sói.</p>
<p>Cả Karl Marx và Friedrich Engels đều cực kỳ lạnh lùng đối với sinh mạng, kể cả trong tình huống hàng triệu người bị mất mạng. Engles đã viết trong cuốn <em>Cuộc đấu tranh của Magyar (</em><em>The Magyar Struggle</em><em>)</em>: <em>“Chiến tranh thế giới tiếp theo sẽ không chỉ khiến các giai cấp phản động và những triều đại phản động, mà là toàn bộ những phần tử phản động biến mất khỏi bề mặt trái đất này. Đó cũng là một sự tiến bộ”.</em></p>
<p>Mao Trạch Đông, nhà lãnh đạo cộng sản có ảnh hưởng nhất ở Trung Quốc, được tung hô là “vị cứu tinh vĩ đại” của nhân dân, thực ra tay đã vấy máu của hàng chục triệu người. Ông ta tàn nhẫn cả với các đồng chí, với thường dân, và cả với người thân của chính ông ta.</p>
<p>Dương Khai Tuệ, vợ hai của Mao, đã bị Quốc dân Đảng (KMT) bắt giữ sau khi Mao và Hồng quân của ông ta tấn công Trường Sa. Bà đã bị xử tử ở tuổi 29 sau khi từ chối tố cáo Mao, bỏ lại ba đứa con thơ.</p>
<p>Căn cứ theo nhiều tài liệu lịch sử, Mao đã có nhiều cơ hội để cứu bà bằng cách đưa bà và ba người con tới nơi an toàn trước vụ tấn công. Nhưng lúc đó, ông ta đang qua lại với một phụ nữ trẻ đẹp khác là Hạ Tử Trân. Người ta tin rằng Mao không đoái hoài gì đến sự an nguy của Dương và ba đứa con vì ông ta không muốn họ phiền nhiễu tới mối quan hệ của ông ta với vợ mới.</p>
<p>Mười năm sau đó, lịch sử lại lặp lại khi Mao ruồng bỏ người vợ thứ ba, Hạ Tử Trân. Có tin cho hay bà được đưa sang Liên Xô để điều trị bệnh tâm thần. Mao lại kết hôn với người vợ thứ tư, Giang Thanh, một nhân vật rất có quyền lực trong Cách mạng Văn hóa nhưng đã bị hạ bệ sau cái chết của Mao. Bà ta bị đưa ra xét xử và tống giam, sau đó đã tự sát vào năm 1991 khi được bảo lãnh tại ngoại để điều trị bệnh. Theo thư ký riêng của Mao, Lý Duệ, thì Giang đã gọi Mao là “tên lưu manh trong cả chính trị lẫn đời tư”.</p>
<p>Chu Ân Lai, cánh tay phải của Mao và là thủ tướng Trung Quốc từ năm 1954 cho tới khi qua đời vào năm 1976, được nhiều người Trung Quốc coi là một “thủ tướng tốt” bởi sự liêm chính và tư cách đạo đức cao thượng. Tuy nhiên, khi những việc ông ta đã làm sau hậu trường đã bị phơi bày, đặc biệt là trong cuộc Cách mạng Văn hóa, dân chúng đã hoàn toàn mất niềm tin: Chu phải chịu trách nhiệm về việc bức hại và cả cái chết của một số quan chức kỳ cựu nhất của ĐCSTQ, cũng như những người thân cận với ông ta, để bảo vệ địa vị của bản thân.</p>
<p>Lầy bà Tôn Duy Thế làm ví dụ. Bà Tôn là con gái của một đảng viên kỳ cựu, bấy giờ giữ một chức vụ cấp cao trong chính quyền trung ương và là bạn thân của Chu Ân Lai. Cha bà Tôn bị bắt và xử tử vào tháng 4 năm 1927, khi bà mới lên năm. Sau đó, bà được Chu Ân Lai nhận làm con nuôi, và được đi học ở Liên Xô. Bà đã trở thành một họa sỹ có tài năng kiệt xuất. Vợ của Mao, Giang Thanh, được cho là đố kỵ với tài năng của bà, đã tiến hành bức hại bà Tôn. Để bảo vệ bản thân, Chu đã ký lệnh bắt giữ bà Tôn. Bà đã bị ngược đãi và đánh đập tàn bạo, và đã qua đời sau đó vài tháng. Khi qua đời, thi thể của bà đầy những vết bầm tím, chân tay bị xiềng xích, đỉnh đầu bị đóng một cái đinh.</p>
<p>Như vậy, cũng không có gì ngạc nhiên khi các nhà lãnh đạo cộng sản “vĩ đại” đối xử với những người đồng chí và thân nhân tàn nhẫn, máu lạnh như thế. Đối với họ và nhiều người khác nữa trong chế độ này, “Đảng tính” đã vượt trên cả “nhân tính”.</p>
<p><strong>ĐCSTQ vẫn lừa dối thế giới ngày nay</strong></p>
<p>Sau khi ĐCSLX sụp đổ, cựu thủ tướng Liên Xô Nikolai Ryzhkov từng nói về các quan chức Liên Xô như sau: “Chúng ta đánh cắp đi những gì được giao phó để chúng ta chăm lo, biếu tặng và nhận hối lộ… trong khi tự huyễn hoặc bản thân trong những lời dối trá của chính mình, chúng ta đã cài huân chương lên ngực cho nhau. Ai cũng làm vậy, từ cao xuống thấp và từ thấp lên cao.”</p>
<p>Khi các quốc gia phương Tây thức tỉnh trước luồng dối trá bất tận của ĐCSTQ thì một liên minh đang hình thành để truy cứu trách nhiệm của ĐCSTQ vì những tổn thất quá lớn về nhân mạng cùng sự tàn phá thê thảm về kinh tế và xã hội. Liên minh này gồm các quốc gia là nạn nhân của đại dịch kinh hoàng do ĐCSTQ cố tình che đậy sự bùng phát virus và các chiến dịch tung tin giả sau đó.</p>
<p>Luật An ninh Quốc gia Hông Kông của ĐCSTQ lại càng là lý do để hình thành một liên minh như vậy, khi ngày càng có nhiều nước nhận ra nguyên tắc căn bản về tự do, hòa bình, công lý, nhân quyền và pháp quyền sẽ không tồn tại trong chương trình nghị sự của ĐCSTQ.</p>
<p>Bài viết có liên quan bằng tiếng Trung: <a class="urlextern" title="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407880.html" href="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407880.html">http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407880.html</a></p>
<hr />
<p>Bản tiếng Hán: <a class="urlextern" title="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407787.html" href="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407787.html">http://www.minghui.org/mh/articles/2020/6/20/407787.html</a></p>
<p>Bản tiếng Anh: <a class="urlextern" title="https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/26/186042.html" href="https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/26/186042.html">https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/26/186042.html</a></p>
<p style="text-align: right;"><em><a href="http://vn.minghui.org/news/186283-tu-lien-xo-toi-dang-cong-san-trung-quoc-nhung-loi-noi-doi-lap-di-lap-lai-lam-hai-nhan-dan.html">Theo MinhHue Net</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/diendan/tu-lien-xo-toi-dang-cong-san-trung-quoc-nhung-loi-noi-doi-lap-di-lap-lai-lam-hai-nhan-dan.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lịch sử không nên lặp lại</title>
		<link>https://www.9binh.com/diendan/li-ch-su-khong-nen-la-p-la-i.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/diendan/li-ch-su-khong-nen-la-p-la-i.html#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Aug 2020 10:39:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9p]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Diễn đàn, bình luận]]></category>
		<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>
		<category><![CDATA[Bằng chứng tội ác của ĐCSTQ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=3569</guid>
		<description><![CDATA[Bài viết của Giản Ý MINH HUỆ 17-06-2020 Lịch sử vẫn luôn khiến cho người ta không khỏi ngạc nhiên, đồng thời cũng mang đến cho chúng ta quá nhiều bài học giáo huấn. Nếu thời gian có thể lùi lại, tôi tin rằng những người thiện lương nhất định sẽ không lựa chọn tiếp [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Bài viết của Giản Ý</em></p>
<p>MINH HUỆ 17-06-2020</p>
<p>Lịch sử vẫn luôn khiến cho người ta không khỏi ngạc nhiên, đồng thời cũng mang đến cho chúng ta quá nhiều bài học giáo huấn. Nếu thời gian có thể lùi lại, tôi tin rằng những người thiện lương nhất định sẽ không lựa chọn tiếp tục lặp lại lịch sử.</p>
<p><strong>Vũ Đế thời Bắc Chu diệt Phật gặp phải báo ứng</strong></p>
<p>Trong điển tích Phật giáo “Pháp Uyển Châu Linh” có ghi chép một câu chuyện như sau: Vào năm Khai Hoàng thứ 11 thời nhà Tùy, Triệu Văn Xương giữ chức thừa tự Đại Phủ đột nhiên lăn ra chết, duy chỉ có trái tim ông còn lại chút hơi ấm nên người trong nhà không dám mang thi thể của ông đi chôn cất. Sau đó, bỗng dưng ông ấy sống dậy và kể cho người nhà nghe chuyện mình đã đến địa ngục gặp Diêm Vương. Diêm Vương khen ngợi ông ấy lúc bình sinh tin vào Phật Pháp, có thể đọc thuộc lòng “Kinh Kim Cương” không sai chữ nào nên đã đặc cách đưa ông ấy trở lại dương gian.</p>
<p>Triệu Văn Xương còn nói với người nhà rằng ông ấy đã gặp được hai người ở chốn địa phủ. Một người là Đại tướng Bạch Khởi của nước Tần bị cầm tù trong một hố phân lớn, đầu tóc trôi nổi trên nước trông hết sức thê thảm. Bạch Khởi lúc còn sống đã lạm sát 400 nghìn mạng người nên bây giờ xuống địa ngục bồi hoàn tội nghiệp.</p>
<p>Triệu Văn Xương nhìn thấy một người nữa là vị hoàng đế trẻ tuổi Vũ Đế thời Bắc Chu. Vũ Đế vì gây ra tội diệt Phật nên mắc phải bạo bệnh lìa đời. Văn Xương nhìn thấy Chu Vũ Đế không còn chút thần uy và khí phách nào cả. Vũ Đế bị xiềng xích bằng ba cái cùm lớn ở trong một căn phòng. Triệu Văn Xương từng giữ chức quan hộ vệ ngự giá cho Chu Vũ Đế nên ông ấy có thể nhận ra vị chủ nhân của mình ngày xưa.</p>
<p>Vũ Đế năn nỉ Văn Xương truyền giúp lời cho Tùy Văn Đế Dương Kiên: “Bản thân ta bình sinh đã làm quá nhiều chuyện sai trái, về tình lý thì có thể tha thứ và giải thích với Diêm Vương, nhưng duy chỉ có tội diệt Phật là vô cùng nặng nề, không thể dung thứ.”</p>
<p>Vũ Đế tỏ ra vô cùng ân hận, bèn nói với Văn Xương: “Ta mong rằng Tùy Văn Đế có thể làm pháp sự giúp ta siêu thoát khỏi địa ngục.”</p>
<p>Vũ Đế lúc sinh tiền dám lớn giọng nói rằng bản thân mình không sợ bị hạ xuống địa ngục, cho nên đã gây ra tội lỗi cấm Phật diệt Đạo. Năm 574, sau khi thân chinh Bắc Tề, Vũ Đế ra lệnh phá hủy tượng Phật và kinh Phật trong 400 nghìn ngôi chùa, đồng thời tịch thu tài sản, chiếm lĩnh đất đai của chùa chiền để xây dựng nhà ở cho vương công quý tộc, cưỡng bức 3 triệu tăng ni hoàn tục làm ruộng nộp thuế. Năm 575, Vũ Đế đột nhiên mắc phải bạo bệnh và qua đời ở tuổi 35.</p>
<p>Không lâu sau khi Chu Vũ Đế diệt Phật, giang sơn xã tắc cũng theo đó tiêu vong, hoàng tộc Vũ Văn gần như bị giết sạch không còn một ai. Việc này chẳng phải là báo ứng sao! Chuyện Chu Vũ Đế ở dưới địa ngục ăn năn cầu cứu giải thoát đều có ghi chép lại trong các cuốn sách như “Minh Báo Ký”, “Cổ Kim Đồ Thư Tập Thành”, “Thái Bình Quảng Ký” v.v. Về sau, Tùy Văn Đế Dương Kiên đã trích ngân quỹ để làm pháp sự siêu độ cho Chu Vũ Đế, trong sách chính sử “Tùy Thư” cũng có ghi chép về việc này.</p>
<p>Sau khi Phật giáo truyền sang phương Đông đến nơi Trung Thổ đã từng gặp phải bốn lần diệt Phật. Bốn vị hoàng đế là Thái Vũ Đế Thác Bạt Đào thời Bắc Ngụy, Vũ Đế Vũ Văn Ung thời Bắc Chu, Đường Vũ Tông Lý Viêm, Thế Tông Sài Vinh thời Hậu Chu đã ra lệnh đập phá tượng Phật, hủy hại chùa miếu, thiêu hủy kinh Phật, sát hại tăng ni cũng như cưỡng ép hoàn tục khiến cho trời đất phẫn nộ, lòng người oán than, mất hết lòng dân. Thế nhưng những kẻ đương quyền vẫn không chịu lắng nghe lời khuyên răn, ngoan cố làm bừa, cuối cùng gây ra đại tội thiên cổ, đành phải bỏ mạng khi tuổi đời còn trẻ. Thác Bạt Đào bị hoạn quan giết chết, Vũ Văn Ung toàn thân lở loét dẫn đến đột tử, Lý Viêm trúng độc mà chết, Sài Vinh đột nhiên phát bệnh tạ thế.</p>
<p><strong>Pháp nạn trong quá trình Phật giáo tiêu mất ở Ấn Độ</strong></p>
<p>Phật giáo ở Ấn Độ đã từng trải qua nhiều lần bị đàn áp bởi vương quyền và ngoại đạo.</p>
<p>Phật giáo đạt đến đỉnh cao vào thời A Dục Đại Đế (vua Asoka) trị vì. Vua A Dục là vị vua thứ ba của vương triều Maurya. Cả đời ông cho xây dựng 84 nghìn tòa tháp xá lợi Phật và bố thí khắp nơi nên đã làm dấy lên lòng đố kỵ của những kẻ ngoại đạo. Sau khi Vua A Dục qua đời, đại tướng quân Bổ Sa Mật Đa La đã sát hại vương hậu Đa Xa và tự phong mình làm vua, lấy Bà La Môn giáo làm quốc giáo, đồng thời ra lệnh tiêu diệt Phật giáo và phá hủy hơn 800 tự viện, những đệ tử xuất gia bị thảm sát tập thể, máu chảy thành sông, những đệ tử Phật giáo tại gia bị bắt giam vào ngục chịu đựng đòn roi.</p>
<p>Trong quyển thứ ba của “Đại Đường Tây Vực ký” có ghi chép: “(Vương triều Qúy Sương (Kushan)) Sau khi vua Ca Nị Sắc Ca (Kanishka) qua đời, Khất Lợi Đa Chủng tự xưng làm vua, trục xuất tăng ni, tiêu hủy Phật Pháp.” Vào thời vương triều Cấp Đa, Bà La Môn giáo ở Ấn Độ dần dần trở thành Ấn Độ giáo, vua Ma Hề La Củ La của tộc Hung Nô ở phía Bắc Ấn Độ đương thời xem Phật giáo như thù địch nên đã ra lệnh diệt Phật, khí thế vô cùng hung hãn khiến cho Phật giáo gặp phải suy bại thảm trọng.</p>
<p>Vào thời vương triều Giới Nhật (Harsha) ở phía Đông Ấn Độ, vua Thiết Thưởng Ca (Shashanka) sử dụng vũ lực xâm lược về phía Tây, ra lệnh diệt Phật, tất cả tăng nhân đều bị chôn sống. Vua Shashanka còn tìm đến gốc cây Bồ Đề nơi Phật Đà thành đạo và ngôi tự viện Phật Đà niết bàn để tiến hành thiêu hủy chúng và thảm sát tăng nhân. Vào thế kỷ 11, vua Muhammad của Afghanistan sử dụng vũ lực xâm chiếm Ấn Độ, đạo Hồi bị xâm nhập, tín đồ dị giáo bị hỏa thiêu, Phật giáo gặp phải kiếp nạn lớn, các đệ tử Phật giáo bị ép buộc cải đạo sang Hồi giáo hoặc là sẽ bị giết chết. Đến thế kỉ 12, các đệ tử của môn Phật giáo bí truyền phải chạy trốn sang Nepal và Tây Tạng.</p>
<p>Phật giáo tại Ấn Độ đã trải qua thời gian hơn một nghìn năm, dần dần đi đến tiêu vong, cho đến hôm nay số người tín ngưỡng vào Phật giáo ở Ấn Độ chiếm chưa tới 1%, số người Ấn Độ còn lại thờ phụng đủ thứ đủ loại loạn bát nháo. Ở một thành phố phía Bắc Ấn Độ còn có cả miếu thờ thần chuột, hay còn gọi là miếu thần Karni Mata. Kể từ 600 năm trở lại đây, mỗi ngày đều có trên hàng trăm nghìn tín đồ đến miếu bái lạy. Chúng ta hãy thử hỏi động vật lẽ nào có thể độ nhân được?</p>
<p><strong>Tội nghiệp diệt Phật chồng chất dẫn đến đại ôn dịch trong lịch sử</strong></p>
<p>Phật Đà chuyển sinh thành thân người, truyền giảng Phật Pháp cho thế nhân, phổ độ chúng sinh. Chúng sinh lại dám nhạo báng, trấn áp, bất kính, lý giải sai lệch đối với Phật Pháp, bất kể là từ bên ngoài hay từ trong nội bộ, chúng sinh đã gây ra tội nghiệp nhắm thẳng vào Phật Pháp, tội lỗi này còn liên quan đến một nhóm lớn quần chúng nên đã tạo thành núi nghiệp chồng chất, từ đó trong luân hồi chuyển sinh ắt sẽ hình thành mọi loại khổ nạn ở chính nơi đó như nghèo khổ, lạc hậu, thiên tai, ôn dịch v.v.</p>
<p>Từ đầu thế kỷ 19 cho đến nay, Thần Ôn dịch hầu như chưa bao giờ rời bỏ Ấn Độ. Ấn Độ thường được biết đến với những chuyến du lịch trên lưng lạc đà, nhưng mấy ai biết rõ ở nơi khởi nguồn của đất nước Ấn Độ là vùng châu thổ sông Hằng đã từng xảy ra trận dịch tả lớn vào năm 1817. Dịch tả hoành hành khắp nơi trên thế giới, đáng sợ gấp mấy lần so với dịch bệnh Cái Chết Đen ở châu Âu vào thời trung cổ. Dịch tả đã gây ra cái chết cho 15 triệu đến 38 triệu người ở Ấn Độ trong suốt thế kỷ 19.</p>
<p>Năm 1898, một công nhân làm việc ở kho lương thực Mumbai xuất hiện triệu chứng bệnh dịch hạch, từ đó dịch bệnh hoành hành trên quy mô lớn khiến cho 500 nghìn người mất mạng. Trong vòng trước sau 10 năm, ở Ấn Độ có trên 10 triệu người chết do bệnh dịch hạch. Trong vòng 30 năm sau kể từ lần xảy ra dịch hạch trước đó, Ấn Độ lại có thêm 12,5 triệu người chết do bệnh dịch hạch. Năm 1994, dịch hạch tiếp tục hoành hành ở Ấn Độ khiến cho 300 nghìn đến 500 nghìn người dân ở thành phố Surat phải tản đi khắp nơi. Năm 1926 đến năm 1930, bệnh đậu mùa hoành hành ở Ấn Độ khiến ai cũng phải khiếp sợ, số người tử vong thời đó chạm mốc 500 nghìn người.</p>
<p>Có một người Ấn Độ đã hồi tưởng lại về đại dịch cúm Tây Ban Nha diễn ra vào năm 1918 như sau: “Sông Hằng đầy ắp xác người chết. Vợ tôi cũng là một trong số đó. Chúng tôi không có đủ củi để hỏa táng, có thể nói đó là thời khắc khó quên nhất trong cuộc đời của tôi. Những người thân trong nhà lần lượt bỏ tôi ra đi một cách chóng vánh.” Theo số liệu thống kê của học giả người Mỹ Kingsley Davis, số người tử vong trong đại dịch cúm Tây Ban Nha ở Ấn Độ ước chừng có khoảng 20 triệu người, chiếm khoảng 5% dân số thời bấy giờ, và tỷ lệ mắc bệnh tử vong lên đến 10%.</p>
<p>Trước mắt, Ấn Độ là khu vực có số người mắc bệnh AIDS cao thứ ba trên toàn thế giới, ước chừng có khoảng 2 triệu ca nhiễm bệnh. Mỗi năm, Ấn Độ có khoảng một hai vạn người chết do bệnh sốt rét. Đồng thời, ở Ấn Độ cũng thường xuyên bùng phát các loại bệnh khác như sốt xuất huyết, bệnh truyền nhiễm cấp tính do xoắn khuẩn Leptospira, thương hàn, viêm não v.v. Trong giai đoạn dịch viêm phổi Vũ Hán hoành hành, trên mạng cũng có đăng tải đoạn video người nhiễm bệnh ở Ấn Độ ngã lăn ra đất, tình trạng dịch bệnh hết sức nghiêm trọng.</p>
<p>Ấn Độ gần như đã trở thành đại bản doanh lưu hành dịch bệnh truyền nhiễm của nhân loại. Từ thời cận đại cho đến nay, Ấn Độ có khoảng 70 triệu người tử vong do dịch bệnh. Ngoại trừ các nhân tố khiến cho dịch bệnh dễ dàng lây nhiễm như mật độ dân số đông đúc, nghèo khổ, môi trường sinh thái ô nhiễm v.v. Thì tội nghiệp tích lũy chồng chất do bức hại Phật giáo nguyên thủy cũng có thể là một trong những nguyên nhân sâu xa khiến cho dịch bệnh liên tục hoành hành ở đất nước này.</p>
<p><strong>La Mã cổ đại từng bị ôn dịch ghé thăm vài lần</strong></p>
<p>La Mã cổ đại bức hại tín đồ Cơ Đốc trong suốt 300 năm, ôn dịch giáng xuống hết thảy 3 lần với khoảng 60 triệu người tử vong. Năm 313, tín đồ Cơ Đốc được giải oan nhưng tội nghiệp mà người La Mã gây ra do bức hại tín đồ không hề tiêu mất. Từ năm 541 đến năm 591, trận dịch hạch Justinian đã lấy đi sinh mạng của 30 triệu đến 50 triệu người.</p>
<p>Cuộc đàn áp điên cuồng đối với các tín đồ Cơ Đốc thời đó khiến cho người ta phải sởn tóc gáy. Tương tự như vậy, ôn dịch hoành hành dữ dội cũng làm cho nhân loại kinh hồn khiếp vía.</p>
<p>Những tín đồ Cơ Đốc làm việc thiện nhưng lại bị giá họa thành phạm tội và bị chính quyền đương thời phỉ báng là tà giáo. Hoàng đế La Mã đã hạ lệnh quăng các tín đồ Cơ Đốc vào trong đấu trường làm mồi cho sư tử, có người còn bị bắt lên giàn hỏa thiêu, những người kiên định vào tín ngưỡng bị bắt giam vào ngục, chịu đòn tra tấn, đồng thời bị xem như dị loại và những kẻ bị điên. Những người trong chính quyền đương thời đã cung cấp tin mật báo khiến cho các tín đồ Cơ Đốc rơi vào tình cảnh thê thảm bị thú dữ xâu xé ăn thịt. Thế nhưng, việc này lại trở thành thú vui tiêu khiển kích thích thần kinh cho những người dân La Mã thời đó. Các sứ giả của Thần không còn lối thoát, họ bèn xem cái chết như sự trở về nhà.</p>
<p>Tuy nhiên, báo ứng theo đó như hình với bóng, tựa như có một khí thế to lớn sắp sửa ập đến. Nhà sử học John đã từng ghi chép như sau: “Lúc người ta đang ngồi tám chuyện với nhau thì họ bắt đầu cảm thấy quay cuồng, sau đó họ ngã lăn ra đất khi đang đi trên đường hay ở nhà riêng. Có một người nọ tay đang cầm dụng cụ làm sản phẩm thủ công thì bỗng dưng té sang một bên, hồn siêu phách lạc.”</p>
<p>“Một số người nội tạng xổ hết ra ngoài, một số người bị viêm ruột, dịch mủ tràn ra khắp nơi, đặc biệt là có triệu chứng sốt cao, những người này đều chết trong vòng hai ba ngày. Có người nhiễm bệnh có thể cầm cự trong vài ngày, nhưng cũng có người chết ngay trong vòng vài chục phút sau khi phát bệnh.”</p>
<p>“Mỗi một vương quốc, mỗi từng lãnh thổ, mỗi từng địa khu cho đến mỗi từng thành phố lớn, toàn bộ người dân đều bị ôn dịch bao trùm không có nơi nào bị bỏ sót.”</p>
<p>Các hoàng đế La Mã đã từng bức hại tín đồ Cơ Đốc cũng không có kết thúc tốt đẹp. Hoàng đế Nero tự sát bỏ mạng trong một cuộc bạo động; hoàng đế Decius chết trận; hoàng đế Anthony và Claudius II nhiễm bệnh tử vong; hoàng đế Galerius chết vì bệnh, tế bào toàn thân ông ta chứa đầy giòi bọ.</p>
<p>John đã tự mình chứng kiến trận ôn dịch xảy ra vào thời đó. Trong cuốn “Thánh Đồ truyện”, ông từng viết: “Con cháu của chúng ta sẽ thấy kinh hoàng chấn động trước những tai họa đáng sợ gây ra bởi những hành vi tội lỗi của chính chúng ta. Hơn nữa, những người không may nhận phải sự trừng phạt cũng có thể thanh tỉnh ra, từ đó bản thân họ có thể được cứu thoát khỏi sự phẫn nộ của Thượng Đế cũng như những khổ nạn trong tương lai.”</p>
<p>Tuy vậy, nhân loại vẫn không nghe theo lời cảnh báo của John.</p>
<p><strong>ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công chiêu mời hai lần đại ôn dịch</strong></p>
<p>ĐCSTQ tuyên truyền vô Thần luận và giả-ác-đấu, nó đã trở thành một loại kiếp nạn để xét xem nhân loại có thể bước qua tương lai được hay không. Năm 1999, ĐCSTQ đã phát động cuộc bức hại đối với Đại Pháp vũ trụ, nó gần như lôi kéo toàn bộ người Trung Quốc vào trong đó. Trong mấy năm nay, đâu đâu cũng có những kẻ gặp phải ác báo.</p>
<p>Dựa theo bài báo cáo ngày 19 tháng 4 năm 2011 đăng trên Minh Huệ Net, Hoạt Hải Anh, Thường ủy ở huyện Tán Hoàng thuộc tỉnh Hà Bắc là kẻ chuyên bức hại Pháp Luân Công. Ngày 10 tháng 2 năm 2002, đứa con trai 18 tuổi của hắn ta tên là Hoạt Hằng đã bị xe tông chết, linh hồn của cậu ta trở về nói chuyện với Hoạt Hải Anh: “Thưa cha, từ đây về sau cha không được đụng đến Pháp Luân Công. Pháp Luân Đại Pháp là Chính Pháp! Cha có nghe con nói không!” Hoạt Hải Anh như chợt hiểu ra nên đã đồng ý với lời yêu cầu của con trai mình. Các quan chức cấp cao cũng như những nhóm chuyên môn trong tỉnh Hà Bắc đã tìm đến Hoạt Hải Anh để xem thực hư ra sao. Hoạt Hải Anh đã kể lại toàn bộ sự thật, và cuối cùng ông ta tự đề xuất từ chức không làm tiếp nữa.</p>
<p>Trong bài báo cáo trên còn nhắc đến việc ở Ban thường ủy quản lý trị an xã hội tại trấn Cao Kiều, huyện Nghi Thủy thuộc tỉnh Sơn Đông có một sinh viên tốt nghiệp đại học 27 tuổi tên là Ư Trường Lượng đã tham dự vào cuộc bức hại Pháp Luân Công. Rốt cuộc cậu ta đã bỏ mạng trong một tai nạn xe cộ vào trước dịp tiết Thanh Minh năm 2006. Về sau, âm hồn của Ư Trường Lượng nhập vào người vợ của Bộ trưởng vũ trang Trương Vĩnh Tân, cậu ta bèn cho gọi thư ký La, trưởng thôn họ Đậu và giám đốc Ban thường ủy quản lý trị an xã hội đến nghe cảnh báo: “Mấy năm nay các ông vẫn luôn không làm việc tốt, chỉ biết chỉnh trị người tốt và tham gia bức hại Pháp Luân Công. Các ông nếu còn không biết hối cải thì xem như là xong đời rồi! Cả bản thân tôi cũng không thoát khỏi!” Tất cả cán bộ cốt cán của ĐCSTQ đã chứng kiến tận mắt toàn bộ quá trình diễn ra vào ngày hôm đó.</p>
<p>Trên Minh Huệ Net còn có đăng tải rất nhiều ví dụ về những trường hợp nhận phải ác báo. ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công khiến cho ai nấy cũng phải biểu đạt thái độ của mình, nó xách động mỗi từng người dân Trung Quốc thù hận các học viên Pháp Luân Công, tham dự vào việc bức hại người tu luyện Pháp Luân Công, đồng thời mang đến cho kẻ bức hại cơ hội thăng quan phát tài. ĐCSTQ đã đẩy người Trung Quốc xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục.</p>
<p>Nhìn lại những bài học giáo huấn trong lịch sử, không khó để người ta phát hiện ra nguyên nhân cốt lõi dẫn đến dịch SARS năm 2003 và dịch viêm phổi Vũ Hán năm 2019 chính là do ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công chiêu mời ôn dịch. Nhưng trong hai lần dịch bệnh này, ĐCSTQ vẫn còn tiếp tục phát tán những lời dối trá ngập trời dậy đất, nào là kháng dịch thành công, nó tự tô vẽ cho bản thân mình với mục đích căn bản là muốn duy trì sự giả dối và lừa gạt, cuối cùng nó khiến cho người Trung Quốc không kịp trở tay trong lần đại đào thải sắp tới.</p>
<p>Lịch sử không nên lặp lại, chỉ có những ai nhìn rõ ĐCSTQ tà ác và minh bạch chân tướng Đại Pháp thì mới có thể vượt qua kiếp nạn.</p>
<p><em>Tham khảo:</em></p>
<p>1. Bài viết “Lịch sử là một tấm gương: Lời cảnh báo Đế quốc La Mã tiêu vong vì dịch bệnh” của Tâm Duyên đăng trên Minh Huệ Net<br />
2. Bài viết “Ba lần ôn dịch thời La Mã cổ đại” của Cổ Kim đăng trên Minh Huệ Net<br />
3. Bài viết “Lời cảnh báo truyền từ cõi âm ty” đăng trên Minh Huệ Net<br />
4. Bài viết “Bức hại Thần Phật bị đánh hạ xuống địa ngục” của Ngô Ngô đăng trên Minh Huệ Net<br />
5. Bài viết “Lịch sử bốn lần diệt Phật, kết cuộc lặp lại tương tự” đăng trên Minh Huệ Net<br />
6. “Thái Bình Quảng Ký” (Lý Phưởng, thời nhà Tống)<br />
7. “Các trận đại ôn dịch trong lịch sử cận đại của Ấn Độ” đăng trên Đại Kỷ Nguyên</p>
<hr />
<p>Bản tiếng Hán: <a href="http://big5.minghui.org/mh/articles/2020/6/17/407779.html">http://big5.minghui.org/mh/articles/2020/6/17/407779.html</a></p>
<p>Bản tiếng Anh: <a class="urlextern" title="http://en.minghui.org/html/articles/2020/7/19/185930.html" href="http://en.minghui.org/html/articles/2020/7/19/185930.html">http://en.minghui.org/html/articles/2020/7/19/185930.html</a></p>
<p style="text-align: right;"><em><a href="http://vn.minghui.org/news/185599-lich-su-khong-nen-lap-lai.html">Theo MinhHue Net</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/diendan/li-ch-su-khong-nen-la-p-la-i.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Coi thường mạng người: Thảm họa nối tiếp thảm họa phơi bày tội ác của ĐCSTQ</title>
		<link>https://www.9binh.com/tintuc/coi-thuong-mang-nguoi-tham-hoa-noi-tiep-tham-hoa-phoi-bay-toi-ac-cua-dcstq.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/tintuc/coi-thuong-mang-nguoi-tham-hoa-noi-tiep-tham-hoa-phoi-bay-toi-ac-cua-dcstq.html#respond</comments>
		<pubDate>Tue, 11 Aug 2020 10:36:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9p]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=3565</guid>
		<description><![CDATA[Bài viết của Tỉnh Dân MINH HUỆ 04-07-2020 Trong khi virus Trung Cộng, virus corona chủng mới được đặt theo tên của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), vẫn đang hoành hành ở Trung Quốc, 26 tỉnh của Trung Quốc lại bị lũ lụt nghiêm trọng. Suốt một tháng xảy ra lũ lụt, ĐCSTQ không có [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><em>Bài viết của Tỉnh Dân</em></p>
<p>MINH HUỆ 04-07-2020</p>
<p>Trong khi virus <a class="simply_intern" title="Đảng cộng sản Trung Quốc." href="http://vn.minghui.org/news/274-tra-cuu-tu-vung.html#trung_cong">Trung Cộng</a>, virus corona chủng mới được đặt theo tên của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), vẫn đang hoành hành ở Trung Quốc, 26 tỉnh của Trung Quốc lại bị lũ lụt nghiêm trọng.</p>
<p>Suốt một tháng xảy ra lũ lụt, ĐCSTQ không có mấy hành động hay phản ứng gì, truyền thông nhà nước cũng không mấy khi đưa tin .</p>
<p>Một số cư dân mạng thắc mắc trên mạng xã hội: “Làm sao các kênh truyền thông lớn lại nhất loạt câm lặng trong khi hơn 10 triệu dân đang phải chịu khổ như vậy? Vì sao truyền thông cứ đưa tin mãi về Hoa Kỳ mà không nói về lũ lụt trong nước? Đài truyền hình trung ương phục vụ cho ai vậy?”</p>
<p>Cho đến nay, sự hỗ trợ duy nhất của chính quyền là khoản cứu trợ 150 triệu Nhân dân tệ chi cho ba tỉnh, tức là mỗi người ở các khu vực này chỉ nhận được khoảng 0,5 đến 2 Nhân dân tệ, còn chưa đủ cho một bữa ăn. Tuyên truyền của ĐCSTQ lợi dụng đại dịch như một cái cớ để không cung cấp cứu trợ và nguồn lực khẩn cấp để chống lũ.</p>
<p>Đầu tháng 6, chính quyền Trung Quốc đã hoãn việc trả nợ cho 77 quốc gia. Theo Thời báo Hoàn cầu, Trung Quốc đã cho vay hơn 6.000 tỷ Nhân dân tệ trong bốn năm gần đây cho các nước đang phát triển ở Châu Phi. Con số này gấp 40.000 lần số tiền được phân bổ để chống lũ.</p>
<p>Mỗi cấp chính quyền ở Trung Quốc đều có một tấm biển treo trên tòa nhà trụ sở của họ ghi “Chính phủ Nhân dân”. Tuy nhiên, những tấm biển này chỉ là cái lốt, chẳng qua chính là chính quyền ĐCSTQ, mà nó cũng chỉ phục vụ lợi ích của Đảng mà thôi. Lịch sử đã cho chúng ta thấy điều này quá rõ ràng.</p>
<p><strong>Vụ vỡ đập bị lãng quên 45 năm trước</strong></p>
<p>Năm 2005, một chương trình truyền hình của kênh Discovery đã tiết lộ một loạt thảm họa do con người tạo ra. Đứng đầu danh sách không phải là vụ nổ hạt nhân Chernobyl, mà đó là sự cố của Đập Ban Kiều năm 1975 mà người dân Trung Quốc hiếm khi biết tới.</p>
<p>Theo Discovery, ngày 8 tháng 8 năm 1975, Đập Ban Kiều ở tỉnh Hà Nam bị sập do mưa lớn, và đã làm ngập 9 quận của một khu vực rộng 150km x 75km. Hơn 100.000 thi thể trôi nổi đã được vớt lên, và 140.000 người khác đã chết vì nạn đói và ôn dịch xảy ra sau trận lụt.</p>
<p>Tại thời điểm đập cần xả nước khẩn cấp, chính quyền địa phương đã gọi điện cho cấp trên của họ để xin phép nhưng không nhận được phản hồi. Theo tiết lộ của ông Kỷ Pha Dân, con trai của Phó Thủ tướng lúc đó là ông Kỷ Đăng Khuê, một quan chức địa phương đã gọi điện cho Đặng Tiểu Bình (bấy giờ là Tổng Tham mưu trưởng của Quân đội Giải phóng Nhân dân) và báo cáo về tình trạng khẩn cấp này, nhưng người nhà của Đặng nói với quan chức rằng ông ta đi ngủ rồi. Họ nói ông thấy không khỏe nên không thể bị đánh thức.</p>
<p>Nhưng sau đó ông Kỷ phát hiện ra rằng Đặng lúc đó không bị mệt, cũng không phải đang ngủ, mà là đang chơi mạt chược với mấy người nữa tại dinh thự của ông Vạn Lý, một quan chức cấp cao khác của ĐCSTQ. Đặng đã chơi tới năm giờ sáng hôm sau.</p>
<p>Sau nhiều lần gọi điện khẩn cấp xin phép xả lũ không được hồi đáp, thảm họa cuối cùng đã xảy ra và con đập đã bị sập.</p>
<p>Ngoài sự chậm trễ không cần thiết trong việc xả lũ, bản thân con đập cũng bị lỗi. Đập Ban Kiều là một trong nhiều đập được xây dựng vào đầu những năm 1950 như một sản phẩm của phong trào Đại Nhảy vọt. Theo chính sách vô trách nhiệm đó, con đập được xây dựng vội vàng mà không được kiểm soát chất lượng đầy đủ, thiếu công tác bảo trì thường xuyên từ khi xây dựng xong. Tại thời điểm khẩn cấp, chỉ có 5 trong tổng số 17 cửa lũ có thể nâng lên được, những cửa còn lại đều bị kẹt cứng vì han gỉ.</p>
<p>Tin tức về thảm họa do con người gây ra này đã bị chính quyền ĐCSTQ bưng bít. Không có đài tưởng niệm nào được xây dựng để lưu tên những người bị thiệt mạng. Thay vào đó, chính quyền lại xây một đài tưởng niệm để biểu dương và ghi nhớ chiến công của ĐCSTQ trong công tác chống lũ.</p>
<p><strong>72 giờ sau khi xảy ra trận động đất ở Vấn Xuyên cứu hộ mới đến nơi</strong></p>
<p>Ngày 12 tháng 5 năm 2008, một trận động đất chết người đã xảy ra tại huyện Vấn Xuyên, tỉnh Tứ Xuyên. Trong khi nhiều người đang theo dõi sát sao diễn biến, 42 giờ sau đó mới có 1.000 bộ đội tay không đến nơi để giải cứu hơn 100.000 người bị chôn vùi dưới đống đổ nát.</p>
<p>Ngay cả khi kết thúc trận động đất sau 72 giờ vàng này, tổng số binh sỹ ở khu vực tâm chấn chỉ chưa tới 10.000. Trong hầu hết các trường hợp, trung bình tối thiểu ba người được yêu cầu để kéo một người ra khỏi đống đổ nát.</p>
<p>Khoảng 79 giờ sau trận động đất, đội kỹ thuật của quân đội cuối cùng cũng bắt đầu sửa chữa và khôi phục những con đường dẫn vào huyện Vấn Xuyên. Khi đó, hầu hết những người bị chôn vùi dưới đống đổ nát đã thiệt mạng. Ngoài ra, 34 trong số 58 thị trấn bị ảnh hưởng không có cán bộ cứu hộ nào đến.</p>
<p>Giống như những gì đã từng xảy ra trong các thảm họa trước đó, ĐCSTQ đã ra lệnh cho tất cả các phương tiện truyền thông ở Trung Quốc ca ngợi chính quyền trong nhiều ngày sau trận động đất. Cái chết của hơn 100 nghìn người Trung Quốc bằng cách nào đó đã biến thành một tập phim tôn vinh sự cai trị của ĐCSTQ.</p>
<p><strong>Bản chất của ĐCSTQ và lối thoát của người Trung Quốc</strong></p>
<p>ĐCSTQ chưa bao giờ chịu bất kỳ trách nhiệm gì về thiên tai hay nhân họa dưới sự cai trị của họ. ĐCSTQ hiểu rất rõ rằng nếu có người thừa nhận bất kỳ hành vi sai trái nào, thì sẽ làm lu mờ hình ảnh hoàn hảo và phá vỡ quyền kiểm soát của nó.</p>
<p>Bản chất căn bản của ĐCSTQ là gì? Chín bài Bình luận về Đảng Cộng sản đã tiết lộ cho chúng ta:</p>
<p>“Triết lý cộng sản không chứa đựng tiêu chuẩn nhân tính phổ biến của con người. Khái niệm lương thiện và tham ác, pháp luật và nguyên tắc đã bị bóp méo một cách tuỳ tiện. Luật của cộng sản cấm sát nhân, nhưng giết những ai mà Đảng cho là kẻ thù lại được coi là đúng và được khuyến khích. Hiếu cha kính mẹ là tốt, nhưng nếu cha mẹ là giai cấp thù địch của Đảng thì không được hiếu thuận. Nhân lễ nghĩa trí tín vốn là giá trị đạo đức nền tảng của nhân loại, nhưng Đảng không cho đó là gì quan trọng, lúc nào Đảng không thích thì Đảng liền bỏ qua. Những tiêu chuẩn làm người trong truyền thống dân tộc nay bị Đảng tẩy chay và xoá bỏ. Đảng Cộng sản là một thứ phản nhân tính.”</p>
<p>“Người Hoa chúng ta xưa nay vẫn tin rằng con người phải hoà hợp với đất trời mới là đúng. Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử giảng rằng: “người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, và Đạo thuận theo tự nhiên”. Con người hòa hợp với tự nhiên trong vũ trụ xoay vần. Đảng Cộng sản cũng là sinh linh. Nhưng trong vũ trụ này, nó là sinh linh phản tự nhiên, phản nhân tính, phản thiên phản địa. Nó là một con quỷ tà ác.”</p>
<p>“Như vậy, chủ nghĩa cộng sản đã được đưa vào Trung Quốc như một thực nghiệm. Từ đó đến nay Đảng Cộng sản Trung Quốc đã lấn át tất cả, đè bẹp tất cả, mở đầu một thời kỳ đầy đau thương cho dân tộc Trung Hoa, với tai họa này nối tiếp tai họa khác.”</p>
<p>“Để loại bỏ các học thuyết lưu manh của ĐCSTQ ra khỏi cuộc sống của chúng ta, để nhận ra bản chất cực kỳ lưu manh của ĐCSTQ, và để khôi phục lại nhân tính và lương tâm của chúng ta – đây là bước đầu tiên và cốt yếu trên con đường tiến tới một sự chuyển đổi trôi chảy sang một xã hội không còn Đảng Cộng sản.”</p>
<p>“Mặc dù ĐCSTQ có vẻ như đang nắm hết tất cả các nguồn lực và bộ máy nhà nước bạo lực, nhưng nếu ai cũng tin vào sức mạnh của chân lý và bảo vệ đạo đức và chính nghĩa, thì <a class="simply_intern" title="Linh thể tà, sinh mệnh tà vạy (có thể ở không gian khác, không nhất thiết là ở tại không gian hiện hữu này). Ví dụ: tà linh cộng sản." href="http://vn.minghui.org/news/274-tra-cuu-tu-vung.html#ta_linh">tà linh</a> ĐCSTQ sẽ mất đi nền tảng cho sự tồn tại của nó. Tất cả các nguồn lực có thể ngay lập tức quay trở về trong tay của chính nghĩa. Đó là lúc sự tái sinh của Trung Quốc sẽ diễn ra.”</p>
<hr />
<p>Bản tiếng Hán: <a class="urlextern" title="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/7/4/408530.html" href="http://www.minghui.org/mh/articles/2020/7/4/408530.html">http://www.minghui.org/mh/articles/2020/7/4/408530.html</a></p>
<p>Bản tiếng Anh: <a class="urlextern" title="https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/25/186017.html" href="https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/25/186017.html">https://en.minghui.org/html/articles/2020/7/25/186017.html</a></p>
<p style="text-align: right;"><em><a href="http://vn.minghui.org/news/185119-coi-thuong-mang-nguoi-tham-hoa-noi-tiep-tham-hoa-phoi-bay-toi-ac-cua-dcstq.html">Theo MinhHue Net</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/tintuc/coi-thuong-mang-nguoi-tham-hoa-noi-tiep-tham-hoa-phoi-bay-toi-ac-cua-dcstq.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Nhồi nhét tư tưởng đấu tranh</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dcs-tq-nhoi-nhet-tu-tuong-dau-tranh.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dcs-tq-nhoi-nhet-tu-tuong-dau-tranh.html#respond</comments>
		<pubDate>Thu, 13 Feb 2020 19:47:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2556</guid>
		<description><![CDATA[Tư tưởng đấu tranh trong Văn hóa đảng trải qua mấy chục năm nhồi nhét của Trung Cộng, từ lâu đã không chỉ hạn chế trong lĩnh vực chính trị mà còn xuyên suốt mọi lĩnh vực trong đời sống kinh tế, văn hóa và xã hội của Trung Quốc. Năm 2005, Chu Thành Hổ, [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.1-min-1024x729.png"><img class="aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.1-min-1024x729.png" alt="Bản chất của ĐCS TQ: Nhồi nhét tư tưởng đấu tranh" width="96%" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Tư tưởng đấu tranh trong Văn hóa đảng trải qua mấy chục năm nhồi nhét của Trung Cộng, từ lâu đã không chỉ hạn chế trong lĩnh vực chính trị mà còn xuyên suốt mọi lĩnh vực trong đời sống kinh tế, văn hóa và xã hội của Trung Quốc.</em></p>
<p>Năm 2005, Chu Thành Hổ, thiếu tướng của Trung Cộng, khi đối mặt với phóng viên tại Hồng Kông đã từng nói: Một khi Trung – Mỹ khai chiến, Trung Quốc “chuẩn bị tinh thần là tất cả những thành phố tại phía Đông Tây An đều bị tiêu hủy. Đương nhiên, người Mỹ ắt phải sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho việc sẽ có cả trăm, hoặc hai trăm, thậm chí là nhiều thành phố hơn bị người Trung Quốc san phẳng”. Đây chính là một phản ánh điển hình của tư tưởng đấu tranh trong Văn hóa đảng. Trên thực tế việc đấu tranh và đổ máu trong Văn hóa đảng đã trở thành thường lệ; còn hòa hợp, bao dung lại là bất bình thường, vì theo Chủ nghĩa Marx, những thứ này bị cho là thiếu “tính cách mạng”.</p>
<p>Logic sinh tồn dưới sự chỉ đạo của tư tưởng đấu tranh chính là vì phát triển, vì sinh tồn, tất yếu sẽ phải hy sinh. Đương nhiên người bị hy sinh đầu tiên là những kẻ yếu thế không có năng lực, cũng không có quyền được lựa chọn một cách tự do. Thiếu tướng Chu dù không nói rõ khi Trung – Mỹ khai chiến y sẽ ở nơi nào, nhưng có thể khẳng định rằng, “rường cột quốc gia” như Chu tự nhiên sẽ có nhiều lựa chọn tự do hơn những dân thường áo vải. Hà Tộ Hưu, kẻ mà những năm đầu nhờ cổ động “tính giai cấp của khoa học tự nhiên” được Giám đốc Sở Khoa học thuộc Bộ Tuyên truyền Trung Quốc khen thưởng, sau đó lại nhờ vào sức truyền bá của tạp chí “Cờ đỏ” mà trở thành Viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc, trong một cuộc phỏng vấn vào cuối năm 2005 khi nhắc đến việc liên tiếp xảy ra các vụ tai nạn mỏ khai khoáng ở Trung Quốc đã buột miệng nói rằng: “Ai bảo anh bất hạnh mà sinh ra ở Trung Quốc?” “Trung Quốc cần phát triển, một vài sự trả giá là không thể tránh khỏi.” Kỳ thực một bộ phận những người trẻ Trung Quốc cũng đối đãi như vậy với những bất hạnh và khổ nạn của nhân dân tầng thấp tại Trung Quốc. Đại khái là bản thân họ cũng giống “Viện sỹ Hà”, “Thiếu tướng Chu” tự coi mình là tinh anh và hoàn toàn không định coi mình là cái giá phải trả của sự phát triển.</p>
<p>Tư tưởng đấu tranh trong Văn hóa đảng trải qua mấy chục năm nhồi nhét của Trung Cộng, từ lâu đã không chỉ hạn chế trong lĩnh vực chính trị mà còn xuyên suốt mọi lĩnh vực trong đời sống kinh tế, văn hóa và xã hội của Trung Quốc. Tư tưởng đấu tranh này, nói trắng ra chính là ứng dụng Thuyết tiến hóa của Đác-uyn vào xã hội nhân loại, chủ trương “cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn”. Nó tôn sùng luật rừng xanh của động vật. Theo nguyên tắc này, đúng và sai, thiện và ác đều không quan trọng, điều quan trọng là không từ thủ đoạn giành chiến thắng trong cạnh tranh, dù là quan trường, thương trường hay tình trường.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.2.png"><img class="alignnone wp-image-1565 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.2-1024x724.png" sizes="(max-width: 622px) 100vw, 622px" srcset="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.2-1024x724.png 1024w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.2-300x212.png 300w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.2-768x543.png 768w" alt="" width="622" height="440" /></a></p>
<p>Trong một xã hội cổ động đấu tranh sinh tồn, cá lớn nuốt cá bé, tôn sùng tính lang sói, giữa người với người tất nhiên sẽ tranh đấu, cắn xé, lòng đầy nghi kỵ một cách căng thẳng. Điều này cũng không khó để lý giải khi thuốc giả, rượu giả, xì dầu giả, gạo cao lương có độc, phở có độc, dưa có độc ngập tràn toàn xã hội, còn có thịt tiêm nước, dầu làm từ nước cống, sữa bột thiếu dinh dưỡng v.v.. Không chỉ văn bằng làm giả dễ dàng, cầu, đập nước cũng có thể làm giả, thậm chí kết hôn rồi còn không dám tin vào hôn nhân, phụ nữ thì sợ bị chồng phản bội, đàn ông thì hoài nghi đứa bé không có quan hệ huyết thống với mình… còn thấy chết mà không cứu, dậu đổ bìm leo đều đã thành những điều quen thuộc. Thật khó tưởng tượng một xã hội “phát triển” khi phải trả một cái giá đắt như vậy có thể đưa dân tộc đi đến cường đại được.</p>
<p><i><b>1) Mục đích Trung Cộng nhồi nhét tư tưởng đấu tranh</b></i></p>
<p>Trong tác phẩm “Trại súc vật” nổi tiếng của George Orwell, một bầy súc vật không chịu nổi sự “bóc lột” của con người mà vùng lên làm cách mạng tạo phản, cuối cùng đã đuổi được con người và thành lập một “Trại súc vật” do mình làm chủ. Chú heo, lãnh tụ dẫn đầu bầy động vật tiến hành “cách mạng” không lâu sau đó được hưởng đặc quyền một mình hưởng thụ sữa bò và táo. Khi đối diện với sự nghi ngờ của những loài động vật khác vì ôm giữ ý niệm “tất cả các loài động vật đều bình đẳng như nhau” mà tham gia cách mạng, Squealer (chú heo phụ trách tuyên truyền) giải thích rằng: “Chúng tôi ăn những thứ này mục đích duy nhất là phải giữ gìn sức khỏe cho chúng tôi. Toàn bộ việc quản lý và tổ chức công việc trong khu vườn đều dựa vào chúng tôi. Chúng tôi vì hạnh phúc của mọi người mà ngày đêm tận tâm tận lực. Do đó, điều này là vì các bạn, chúng tôi mới uống sữa bò và mới ăn táo. Các bạn có biết không, lỡ khi loài heo chúng ta mất chức, vậy chuyện gì sẽ xảy ra? Jones sẽ quay trở lại! Đúng vậy Jones sẽ quay trở lại xâm lược! Đúng vậy đấy, các đồng chí!” Jones vốn là ông chủ của khu vườn, tức là kẻ thống trị của ‘xã hội cũ’. Dù cho một vài loài động vật cá biệt còn mơ hồ nhớ rằng khi Jones còn ở đây tình hình cuộc sống của các loại động vật hầu như không kém hơn so với hiện giờ, nhưng theo sự tuyên truyền ngày qua ngày, vì nỗi sợ hãi Jones sẽ quay trở lại đã ăn sâu vào đầu mỗi loài động vật như một phản xạ có điều kiện, do đó mọi người không còn lời nào để nói về đặc quyền của heo. Rất nhanh, đặc quyền của heo ngày càng nhiều. Mặt khác, làm thế nào để phòng cái tên Jones “luôn rắp tâm muốn tiêu diệt chúng ta ấy” quay trở lại xâm lược, đặc biệt là sự câu kết giữa kẻ đồ tể cùng Jones và những động vật “phản đồ” phá hoại sự kiến thiết của khu vườn, đã trở thành một nội dung quan trọng trong cuộc sống thường nhật của các loài động vật. Đối mặt với “đại sự hàng đầu” như vậy, những bất mãn và ý kiến bất đồng khác đã trở thành chuyện vặt vãnh không quan trọng. Hơn nữa, luôn luôn “đề cao cảnh giác”, “chuẩn bị chiến đấu” đã trở thành một nội dung quan trọng bậc nhất vượt qua mọi điều trong cuộc sống của cộng đồng.</p>
<p>Orwell đã dùng hình thức một câu chuyện ngụ ngôn để miêu tả một cách giàu hình tượng và sâu sắc về bản chất của triết học đấu tranh mà kẻ thống trị cổ xúy: Bằng cách tạo dựng và duy trì hình tượng kẻ thù trong tâm trí người ta mọi lúc, bằng cách nhấn mạnh sự nguy hiểm của kẻ thù trong mọi thời điểm, đã khiến cho người ta buộc phải “tạm thời nhẫn nhịn” mọi hành vi bạo ngược của kẻ thống trị, cho rằng loại hành vi bạo ngược này xuất phát từ một nguyện vọng tốt đẹp, và cuối cùng sẽ mang lại hạnh phúc cho mọi người. Còn kiểu đấu tranh này mãi “lâu dài, phức tạp, gian nan”, cho nên sự “tạm thời nhẫn nhịn” này của mọi người sẽ mãi không có điểm dừng.</p>
<p>Là người Trung Quốc, họ đều rất quen thuộc với loại “nguy hiểm” tồn tại mọi thời mọi khắc, loại “nguy hiểm” này đến từ “một nhóm nhỏ đặc vụ”, đến từ “một nhóm nhỏ địa chủ, kẻ giàu có, phản cách mạng có ý đồ lật đổ thiên hạ”, “một nhóm nhỏ những phần tử cánh hữu điên cuồng tấn công Chủ nghĩa xã hội”, đến từ “một nhóm nhỏ phái đương quyền đi theo con đường Chủ nghĩa tư bản”, đến từ “một nhóm nhỏ những kẻ cúng bái quỷ thần” v.v.. Những kẻ địch nguy hiểm này đã từng là bạn thân, bạn tốt, trưởng bối, sư phụ, hàng xóm láng giềng của họ. Theo sự chỉ dẫn của học thuyết đấu tranh “một mất một còn” của Trung Cộng, từng nhóm nhỏ, từng nhóm nhỏ của họ bị “tiêu hủy”, tính ra ít nhất cũng đã có tới 40 triệu người Trung Quốc mất mạng một cách bất thường.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.3-1.png"><img class="alignnone wp-image-1572 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.3-1-1024x724.png" sizes="(max-width: 710px) 100vw, 710px" srcset="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.3-1-1024x724.png 1024w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.3-1-300x212.png 300w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.3-1-768x543.png 768w" alt="" width="710" height="502" /></a></p>
<p>Thuận theo thời gian trôi đi, cùng với sự sụp đổ của Chủ nghĩa cộng sản trên phạm vi toàn thế giới, ngày nay Trung Cộng đã không thể giải thích rõ ràng với nhân dân rằng “những kẻ thù của nhân dân” lúc đó rốt cuộc nguy hiểm ở chỗ nào? Nhưng một cách vô thức mọi người phát hiện “nguy hiểm” mới lại đến từ những gì ở ngay bên cạnh mình, trong ý thức của dân chúng, đấu tranh vẫn là điều tất yếu. Chỉ là ngày nay tội danh “kẻ thù nguy hiểm” đã dần dần từ tên gọi “phản đảng, phản xã hội chủ nghĩa” vốn đã lỗi thời đổi thành những cái tên mới như “đe dọa an ninh quốc gia”, “lật đổ chính phủ”, “thế lực phản Hoa”, “theo đuổi hoạt động tôn giáo” v.v..</p>
<p>Đây chính là kết quả của tư tưởng đấu tranh mà Trung Cộng nhồi nhét vào đầu óc nhân dân suốt mấy chục năm qua. Trên thực tế, đồng thời với việc lật đổ, bôi nhọ Văn hóa truyền thống, đảo lộn những giá trị quan truyền thống về thiện ác mà người Trung Quốc kế thừa xuyên suốt mấy nghìn năm qua, Trung Cộng đã bắt đầu nhồi nhét những giá trị quan về đúng sai của Văn hóa đảng. Một trong những hạt nhân của giá trị quan này chính là triết học đấu tranh “cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn”.</p>
<p>Thế giới quan của Đảng Cộng sản được xây dựng trên lý luận đấu tranh giai cấp, tư tưởng triết học của nó là phương pháp biện chứng duy vật. Nó (ĐCSTQ) ủng hộ tính mâu thuẫn, tính đối lập, tính đấu tranh của thế giới; ủng hộ thông qua đấu tranh nội bộ, từ thay đổi lượng đến thay đổi chất của sự vật, sự vật phát triển và chuyển hóa từ cấp thấp lên tới giai đoạn cao hơn. Tư tưởng này ứng dụng vào lịch sử nhân loại là cái gọi là Chủ nghĩa duy vật lịch sử, tức là lịch sử phát triển của xã hội là một bộ lịch sử đấu tranh giai cấp; hạt nhân của đấu tranh là chính quyền quốc gia. Chính quyền quốc gia có được nhờ vào bạo lực, đồng thời cũng được vận hành và duy trì bằng bạo lực. Nói trắng ra, nhờ ứng dụng học Thuyết tiến hóa của Đác-uyn vào xã hội nhân loại, thông qua hình thức đấu tranh tàn khốc này, cuối cùng các giai cấp đều theo cái gọi là “cá lớn nuốt cá bé”, kẻ mạnh (còn gọi là “giai cấp tiên tiến”) sinh tồn.</p>
<p>Trung Cộng, kẻ cướp chính quyền và nắm quyền thống trị bằng bạo lực, nhằm dán nhãn “chính quyền hợp pháp” cho mình, vẫn luôn nói “lịch sử đã lựa chọn Đảng Cộng sản Trung Quốc”, còn nhân dân quyết định lịch sử, cho nên đây là sự lựa chọn của nhân dân. Trung Cộng nói “lịch sử đã lựa chọn” mình, logic mà hàm chứa trong đó là “cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn”. Bởi vì Trung Cộng tạo phản thành công mà kẻ thắng lợi đại diện cho “trào lưu phát triển của lịch sử”. Đây chính là một trong những nguyên nhân mà Trung Cộng nhiệt liệt nhồi nhét vào đầu người dân học thuyết đấu tranh của mình. Điều đáng tiếc là không nghi ngờ gì có thể thấy tà thuyết xáo trộn thị phi, đảo lộn nhân quả như vậy cũng đồng nghĩa với việc người Hán tại Trung Nguyên hơn 300 năm trước “đã lựa chọn” cho dân tộc Mãn xâm chiếm và thành lập triều Thanh, hơn 700 năm trước người Hán “đã lựa chọn” Mông Cổ xâm lược. Lịch sử nắm quyền của Trung Cộng cũng mới chỉ có hơn 50 năm, nói lịch sử lựa chọn có phần hơi sớm.</p>
<p>Tư tưởng phép biện chứng hoàn toàn không phải do Marx sáng lập. Bản thân Marx cũng thừa nhận rằng phép biện chứng của mình bắt nguồn từ Hegel, còn tư tưởng của người đời sau lại được gợi mở từ tư duy biện chứng của Trung Quốc cổ đại. Kỳ thực “Kinh dịch”, Bát quái, “Hà đồ”, “Hoàng đế nội kinh”, “Binh pháp Tôn Tử” của Trung Quốc cổ đại, không gì là không mang đầy trí huệ của tư duy biện chứng. Một bộ “Kinh Dịch” chính là thông qua 64 quẻ, triển hiện một cách chi tiết tường tận về mối quan hệ chế ước lẫn nhau, chuyển hóa và dựa vào nhau cùng tồn tại của hai chủng nhân tố đối lập tại tầng thứ vũ trụ, trong sự vật mà con người có thể nhận thức đến được, từ đó có thể suy diễn được quy luật phát triển của sự vật. Ở đây không chỉ trình bày những nhân tố như biến hóa động tĩnh, âm dương tăng giảm, ngũ hành tương sinh tương khắc trong sự vận động, phát triển của sự vật, còn miêu tả quá trình phát triển hoàn chỉnh của sự vật từ “tiềm long vật dụng”, “kiến long tại điền” cho tới sau cùng là “phi long tại thiên”, “kháng long hữu hối” (Quẻ Càn, Kinh dịch), hơn nữa còn có quy luật biến đổi bác phục tuần hoàn, bĩ cực thái lai. Mối quan hệ phổ biến, sự biến đổi phát triển, lượng biến chất biến, chất và lượng thay đổi lẫn nhau, phủ định của phủ định của sự vật mà Marx miêu tả trong phép biện chứng duy vật chẳng qua chỉ là một cách đề cập khác mà thôi. Còn trong Chu dịch không chỉ miêu tả định tính, mà còn nắm chắc được định lượng. Dựa trên cơ sở của Chu dịch, Trung y vận dụng vào thực tế nghiên cứu về nhân thể, binh pháp cổ đại vận dụng vào quân sự càng thể hiện một cách cụ thể trí huệ cao siêu của phương Đông cổ đại.</p>
<p>Về cái gọi là “phát triển” trong phép biện chứng của Marx chẳng qua là đặc biệt cường điệu và thổi phồng tính đấu tranh, cường điệu hóa mặt xung đột, đối lập của mâu thuẫn. Marx chủ trương “sự thống nhất của những mặt đối lập” là có điều kiện, là tạm thời, nhanh chóng qua đi và mang tính tương đối, còn sự đấu tranh của những mặt đối lập bài xích lẫn nhau là tuyệt đối.” Cho nên những nhà lý luận của Đảng Cộng sản cho rằng tính đấu tranh chính là “linh hồn cách mạng” của phép biện chứng chủ nghĩa Marx. Lấy đó làm cơ sở thì, biện pháp xử lý mâu thuẫn trong xã hội là chỉ có đấu tranh, thông qua đấu tranh mà tiêu diệt mặt đối lập. Phép biện chứng duy vật của Marx sở dĩ nhiệt tình cường điệu tính đấu tranh, kỳ thực là vì tạo căn cứ lý luận cho việc Đảng Cộng sản dùng bạo lực cướp đoạt chính quyền. Còn Chủ nghĩa duy vật lịch sử cho rằng, đấu tranh giai cấp là động lực phát triển của xã hội giai cấp, bạo lực cách mạng là bà đỡ của “xã hội mới”, tô vẽ cho bạo lực cướp đoạt chính quyền thành nhân tố tiến bộ của xã hội. Mao Trạch Đông nói: “Nghìn điều vạn ý trong đạo lý chủ nghĩa Marx, suy cho cùng chính là một câu: ‘Tạo phản có lý’.” Câu này thực tế đã điểm đúng chỗ. Chính vì vậy, Văn hóa đảng hiếu chiến khát máu cũng chính là căn nguyên của những biến động bất an, xung đột liên miên của những quốc gia do Đảng Cộng sản nắm cực quyền.</p>
<p><i><b>2) Nhồi nhét trong đấu tranh chính trị</b></i></p>
<p>Trung Cộng nên cơ nghiệp nhờ vào triết học đấu tranh, cũng duy trì thống trị nhờ vào triết học đấu tranh. Trên thực tế, chính là trong những cuộc đấu tranh chính trị liên miên không dứt hết lần này đến lần khác do Trung Cộng phát động, tư tưởng đấu tranh trong đầu óc dân chúng không ngừng mạnh lên. Điều này cuối cùng đã khiến dân tộc Trung Hoa vốn coi trọng đạo Trung dung, tuân theo lẽ dĩ hòa vi quý, trở thành mọi người đều đành phải coi đấu tranh như trạng thái bình thường của xã hội, coi sự cảnh giác tràn ngập giữa người với người như một trạng thái bình thường, coi việc kẻ tranh người đoạt, kẻ lừa người dối là đạo sinh tồn trong cạnh tranh xã hội.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.4-min.png"><img class="alignnone wp-image-1585 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.4-min-1024x724.png" sizes="(max-width: 632px) 100vw, 632px" srcset="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/之二中.4-min-1024x724.png 1024w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/之二中.4-min-300x212.png 300w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/之二中.4-min-768x543.png 768w" alt="" width="632" height="447" /></a></p>
<p>Năm 1951, khi Trung Cộng vừa thành lập, mới đứng vững đã bắt đầu cái gọi là cuộc vận động “cải tạo tư tưởng” dành cho tri thức phần tử. Việc phê phán bộ phim “Vũ Huấn truyện” [1] chính là mở màn của cuộc vận động “cải tạo tư tưởng” sau khi Trung Cộng cướp chính quyền thành công. Cuộc vận động này quả thực đã đạt được tác dụng cải tạo tư tưởng của phần tử trí thức theo kỳ vọng của Mao. Từ đó tư tưởng của người Trung Quốc đã phát sinh biến dị to lớn, từ đây mọi người cho rằng tiêu chuẩn đo lường thiện ác chỉ có một, đó chính là “đấu tranh giai cấp”. Vũ Huấn thời cuối nhà Thanh phải ăn mày mở lớp học, dù cho cả một đời chịu đựng hết thảy khuất nhục, tiết kiệm ăn mặc chỉ vì muốn mở trường nghĩa học để những đứa trẻ con nhà bần hàn có thể đi học, nhưng chính vì ông “căn bản không hề động tới cơ sở của nền kinh tế phong kiến và một sợi lông của kiến trúc thượng tầng của nó, nhưng lại điên cuồng tuyên truyền văn hóa Phong kiến” (trích lời Mao Trạch Đông), “đứng nhầm” lập trường giai cấp mà bị Trung Cộng đánh đổ, bôi nhọ; Hải Thụy [2] triều Minh không sợ quyền thế công bằng chấp pháp, một than chính khí, trong sạch liêm khiết, dù trong lịch sử được bách tính tôn kín và yêu mến, nhưng vì Hải Thụy thuộc về “giai cấp bóc lột”, “là kẻ bảo vệ trung thành cho lợi ích giai cấp địa chủ” cho nên Trung Cộng cho rằng tất cả những chuyện tốt đẹp mà ông làm cho người dân đều là vì “duy hộ giai cấp thống trị”, do đó mà ngay khi cuộc Cách mạng Văn hóa mới bắt đầu đã bị đánh đổ, bôi nhọ. “Nghĩa trang liệt sỹ không quân” tại Nam Kinh mà Chính phủ Quốc dân, an táng hơn 100 liệt sỹ không quân đã hy sinh trong chiến tranh kháng Nhật tại khắp nơi trên toàn Trung Quốc, các giảng viên của Mỹ, phi hành viên Liên Xô đã hiến thân trong cuộc chiến tranh Trung Quốc kháng Nhật. Nhưng vì sinh mệnh của họ chiến đấu cho “chính phủ phản động” nên khi cuộc Cách mạng Văn hóa mới bắt đầu, hồng vệ binh của Mao Trạch Đông đã mở nắp những ngôi mộ, đập phá mộ của các liệt sỹ. Toàn bộ hài cốt các vị liệt sỹ bị quăng quật phân tán khắp nơi.</p>
<p>Đối với Đảng Cộng sản mà nói, tính đấu tranh là tính cách mạng. Sự tồn tại của mâu thuẫn và xung đột là chuyện tốt chứ không phải chuyện xấu. Bởi vì chúng là “hạt giống cách mạng”, còn lịch sử chính là trong đấu tranh mà tiến lên (nhưng Trung Cộng ngày nay lại bắt đầu sợ nhân dân dùng từ cách mạng). Nhưng tính đấu tranh hoàn toàn không phải là bản tính tiên thiên của con người, cho nên Đảng Cộng sản cho rằng “sự giác ngộ cách mạng” của quần chúng cần phải được gợi mở, phải “giáo dục” không ngừng để nâng cao “giác ngộ cách mạng” của họ, và vì đó mà không từ mọi thủ đoạn cố ý gây ra mâu thuẫn và xung đột.</p>
<p>Ví như “Bạch Mao Nữ” vốn là một vị tiên cô khuyến thiện trừ ác trong truyền thuyết dân gian, thì nhằm “giáo dục” nhân dân mà Trung Cộng dựng thành điển hình của giai cấp bị bóc lột “khổ lớn thù sâu”. Do tính kích động của tư tưởng báo thù xuyên suốt vở kịch quá mạnh “Thù nghìn năm phải báo, Oán nghìn năm phải đòi” mà đã xảy ra chuyện binh sỹ ngay khi đang xem diễn kịch đã suýt nữa đã dùng súng đánh chết “Hoàng Thế Nhân”.</p>
<p>Cho nên cái gọi là “gợi mở sự giác ngộ giai cấp”, cái gọi là “bồi dưỡng cảm tình giai cấp” trên thực tế chính là nhồi nhét tư tưởng đấu tranh, tuyên truyền thù hận. Trước kia Trung Cộng đã không hề giấu giếm mà tuyên truyền rằng: “nợ máu phải trả bằng máu”, “thù hận nhập tâm phải nảy mầm”, “khắc ghi lịch sử máu và nước mắt, không quên thù giai cấp”. Cùng với sự mở cửa của đất nước, việc tuyên truyền thù hận vốn bị phỉ nhổ một cách phổ biến trong những xã hội văn minh nên Trung Cộng không còn dám tuyên truyền một cách ngang nhiên, trắng trợn như trước. Mặc dù Trung Cộng không còn làm cái thứ như “thống thuyết gia sử” (<i>kể chuyện lịch sử đau khổ nước nhà</i>), “Ức khổ tư điềm” (<i>nhớ nỗi đắng cay ngọt bùi</i>), nhưng điều này không có nghĩa là Trung Cộng vứt bỏ thủ đoạn này, mà nó thay đổi bộ mặt mới, và lợi dụng khoa học kỹ thuật nhằm ngụy trang một cách tinh tế. Ví như ngày 14 tháng 8 năm 2001, Tổ chức Phát triển Giáo dục Quốc tế đã chính thức phát biểu trong Hội nghị Liên Hợp Quốc chỉ ra cái gọi là “Vụ tự thiêu Thiên An Môn” mà Trung Cộng tuyên truyền lặp đi lặp lại chính là một trò lừa bịp được che đậy một cách tinh tế, mục đích của nó là kích động thù hận của nhân dân với Pháp Luân Công.</p>
<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.5.png"><img class="alignnone wp-image-1567 aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%AD.5-1024x724.png" sizes="(max-width: 636px) 100vw, 636px" srcset="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.5-1024x724.png 1024w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.5-300x212.png 300w, https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/之二中.5-768x543.png 768w" alt="" width="636" height="450" /></a></p>
<p>Trong hết cuộc vận động này đến cuộc vận động khác trong lịch sử, trong làn sóng tuyên truyền hết lớp này đến lớp khác của Trung Cộng, con người đã không tự biết mà bị lấp đầy bởi “nỗi hận thấu xương” với những kẻ thù mà Trung Cộng khoanh ra, những kẻ địch này là “địa chủ”, “nhà tư bản”, “phú nông”, “phản cách mạng”, “cánh tả”, “đi theo Chủ nghĩa tư bản”, “phần tử dân vận”, “phần tử tà giáo”…. “Giác ngộ cách mạng” chính là thể hiện nỗi hận thấu xương với “kẻ thù”, học tập tinh thần của Lôi Phong: phải vô tình tàn khốc với kẻ thù như mùa đông lạnh giá, đây gọi là “cảm tình giai cấp”, nó vượt qua mọi thứ tình cảm của nhân loại. Mao Trạch Đông nói: “Đánh ai cũng cần tiến hành phân tích giai cấp, người tốt đánh người xấu là đáng kiếp, người xấu đánh người tốt, người tốt quang vinh; người tốt đánh người tốt là hiểu lầm.” Những lời này của Mao đã được lưu truyền rộng trong “Hồng vệ binh” thời Cách mạng Văn hóa. Dù cho là bạo lực với “kẻ thù giai cấp” thì là họ “đáng kiếp”, cho nên bạo lực và máu tanh đã nhanh chóng trải khắp mảnh đất Trung Nguyên rộng lớn.</p>
<p>Theo cảm tình giai cấp của “người cách mạng”, Lưu Thiếu Kỳ đã dám phản đối “đại cứu tinh” của nhân dân, thì ông “chết chưa hết tội”. Dù cho Trương Chí Tân giúp Lưu Thiếu Kỳ, người “chết chưa hết tội” lật lại vụ án, bà đã bị lính cai ngục thay nhau cưỡng hiếp cũng là “đáng kiếp”, bị cắt đứt cuống họng, bị hành hình cũng là “đúng người đúng tội”. Tại đây hình tượng Lôi Phong “phải vô tình tàn khốc với kẻ thù” đã được miêu tả một cách chân thực.</p>
<p>Trong “Tháng Tám đỏ” [3] tại Bắc Kinh, những thầy cô giáo bị chính học sinh của mình tận tay giết chết. Có lẽ họ cũng không nghĩ được rằng đây chính những hạt giống mà bản thân họ đã vùi xuống khi họ làm theo yêu cầu của “đảng” dạy học sinh “phải vô tình tàn khốc với kẻ thù như mùa đông lạnh giá”, “tuốt roi da vụt kẻ thù”, khi dạy học sinh đối xử với kẻ thù giai cấp như thế nào cũng không coi là quá đáng.</p>
<p>Trong bối cảnh nhân dân đấu đá lẫn nhau, người người tranh giành nhau thể hiện tính giai cấp của mình, một người càng biểu hiện ra “sự thù hận thấu xương” càng chứng minh đó là người yêu ghét phân minh, giác ngộ giai cấp cao, còn ngược lại là người phải chịu nỗi hiềm nghi đáng sợ là “lập trường giai cấp không vững vàng”.</p>
<p>Sau khi người thân bị định là “kẻ thù của đảng” thì người nhà phải thể hiện rõ lập trường, không được hàm hồ. Sau khi Chương Bá Quân bị đánh hạ xuống thành cánh hữu, con trai, em gái của ông đều phát biểu bài viết trên báo lên tiếng phê phán ông. Sau khi một người khác là Trữ An Bình bị đích thân Mao Trạch Đông chỉ định là cánh hữu, con trai ông đã giáo huấn cha mình như sau: “Tôi xin nói với ngài Trữ An Bình một câu trung nghĩa: Hy vọng ngài kip thời kìm cương trước bờ vực, hãy chăm chú lắng nghe ý kiến của nhân dân, đào sâu nguồn cội tư tưởng phản Chủ nghĩa xã hội, triệt để đối đãi với vấn đề của bản thân mình, để tránh tự tuyệt với nhân dân.”</p>
<p>Vậy là, một mặt mọi người bị cưỡng ép nhồi nhét tư tưởng đấu tranh trong những cuộc tranh đấu hết lần này tới lần khác, mặt khác lại chính trong những lần tranh đấu “động chạm tới linh hồn” hết lần này đến lần khác, vì sinh tồn, mọi người bị ép buộc phải học được cách dùng cái vẻ lạnh lùng dày cộm để bọc lại lương tri của mình, “học” được rằng chỉ có đả kích, hãm hại người khác mới bảo toàn được chính mình, không ít người vì vậy đã nhận định rằng “cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn” đã trở thành phép tắc của cuộc sống chân thực.</p>
<p>Trong bộ phim “Cánh diều màu xanh” bị Trung Cộng cấm trình chiếu có một tình tiết dựa trên một câu chuyện có thực: Phản hữu đã bắt đầu rồi. Đơn vị của Lâm Thiếu Long đến phiên phải đưa lên một chỉ tiêu cánh hữu, mọi người đành phải thảo luận quyết định cái mũ này nên chụp lên đầu ai, không hoàn thành chỉ tiêu thì đừng nghĩ tới chuyện tan họp. Nhưng Tiểu Long trong thời khắc quan trọng này lại đứng lên rời khỏi chỗ, ông muốn đi vệ sinh, đúng vào giây phút đó có lẽ ông cho rằng việc đi vệ sinh quan trọng hơn cuộc họp. Thế là đợi cho đến khi ông đẩy cửa về chỗ ngồi, ông đã được “tiến cử” là cánh hữu.</p>
<p>Nếu như trong các cuộc đấu tranh chính trị “một mất một còn”, mọi người đã được tôi luyện được sự nham hiểm – hoàn toàn vượt qua ranh giới đạo đức cuối cùng để dẫm đạp lên người khác nhằm bảo toàn bản thân, vậy thì ngày nay những hành vi “một mất một còn” như vậy trên thương trường, tham ô hủ bại, hàng giả, kém chất lượng, không chút do dự mà làm tổn hại người khác đã nhanh chóng tràn ngập khắp nơi cũng không có chút gì đáng kinh ngạc. Bởi vì căn cứ triết học của nó đều giống nhau, tức là “cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn”.</p>
<p>Ngày nay mọi người đã quen với dùng việc có “thành công” hay không làm tiêu chuẩn duy nhất đo lường giá trị của một con người, mà không nói tới việc người đó đã dùng cách nào. Cho nên bám được “ông to”, “sếp lớn” là mục tiêu của phụ nữ, có gái đẹp vây bên mình là sự hãnh diện của đàn ông, trẻ nhỏ thi đỗ trường đại học nổi tiếng là hy vọng duy nhất của các bậc phụ huynh. Trong triết học tranh đấu này, “thành công” được xây dựng trên cơ sở “thất bại” của người khác. Tại đây không hề có lương tri và công lý, cũng chẳng có đúng và sai, thiện và ác, còn sót lại chỉ là thành và bại: thành công thì là điều tốt, thất bại thì là điều xấu. Cho nên mọi người đều muốn tranh làm “đại ca”. Những công xưởng máu và nước mắt đâu đâu cũng có nhưng đãi ngộ của dân công lại thảm hại đến mức không nỡ nhìn; hàng hóa nhiễm độc biến chất tràn ngập thị trường, “Vi phú bất nhân” (vì làm <i>giàu mà bất nhân</i>) đã được coi là điều đương nhiên. Những kẻ lộng quyền phạm pháp mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì được coi là có “chỗ chống lưng mạnh”, “quan hệ thép”. Dưới sự nhồi nhét tà thuyết “Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn” của Văn hóa đảng, người Trung Quốc đấu đá lẫn nhau, nghi kỵ lẫn nhau, cả xã hội giống như một mâm cát, một đám quần chúng không có sức đoàn kết lại càng tiện cho Trung Cộng thống trị chuyên quyền.</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dcs-tq-nhoi-nhet-tu-tuong-dau-tranh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Lấy tài sản làm căn cứ quan trọng để đo lường đạo đức</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lay-tai-san-lam-can-cu-quan-trong-de-do-luong-dao-duc.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lay-tai-san-lam-can-cu-quan-trong-de-do-luong-dao-duc.html#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Feb 2020 23:24:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2498</guid>
		<description><![CDATA[Với chiêu bài “cải cách ruộng đất” (1950-1952) và trấn áp những phần tử “phản động”, chỉ trong vẻn vẹn hai năm ngắn ngủi, giới chức của ĐCSTQ đã giết hại 2,4 triệu người. Đó là con số do bản thân ĐCSTQ công bố. Những ước đoán khác cho các con số lên tới 5 [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.15-1024x724.png"><img src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.15-1024x724.png" alt="Bản chất của ĐCSTQ: Lấy tài sản làm căn cứ quan trọng để đo lường đạo đức" width="96%" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Với chiêu bài “cải cách ruộng đất” (1950-1952) và trấn áp những phần tử “phản động”, chỉ trong vẻn vẹn hai năm ngắn ngủi, giới chức của ĐCSTQ đã giết hại 2,4 triệu người. Đó là con số do bản thân ĐCSTQ công bố. Những ước đoán khác cho các con số lên tới 5 triệu người. Bằng bạo lực, ĐCSTQ đã đạt được ba mục tiêu nó đề ra: (1) tiêu diệt hoàn toàn giới sở hữu đất đai và giới chức tại nông thôn, và thay vào đó là người của ĐCSTQ; (2) cướp trắng từ những người bị giết hại một lượng lớn tài sản nhân dân; (3) gieo rắc nỗi sợ hãi ĐCSTQ, một ám ảnh vĩnh viễn không bao giờ xoá nhoà trong lòng người dân Trung Quốc.</em></p>
<p>Mở chương đầu trong lịch sử Trung Quốc, “Ngũ Đế bản kỷ” đã ghi lại đức hạnh của Ngũ Đế, sự thừa nhận và tôn kính của người dân trăm họ với những đức hạnh này. Những đức hạnh này đã đi sâu vào lòng người, lưu truyền mấy nghìn năm, đồng thời từ vùng đất người Hán đã lan rộng khắp cả khu vực dân tộc thiểu số và những nước khác.</p>
<p>Trong quan niệm của người Trung Quốc, đạo đức và học thức là nguồn gốc của việc có được danh vọng và địa vị. Khổng Tử nói: “Đại đạo chi hành dã, thiên hạ vi công, tuyển hiền dữ năng, giảng tín tu mục” (<i>Hành đại đạo, thiên hạ là của chung, tuyển người hiền tài,</i> <i>dạy điều tín, ăn ở hòa thuận</i>), nhân phẩm của một con người trở thành tiêu chí quan trọng để tuyển chọn quan lại. Thời Hán thịnh hành chế độ Sát cử (quan sát, khoa cử), tiêu chuẩn để được tiến cử là phải có những phẩm chất như “đức hạnh cao, chí tiết thanh bạch; học thông và biết làm theo; am hiểu các kinh sách, hiểu rõ pháp lệnh, giải được nguy nan….“ ngoài ra còn phải có những mỹ đức như “chất phác, đôn hậu, khiêm nhường, tiết kiệm”. Đến thời Ngụy Tấn, quan phủ thực thi chế độ Cửu phẩm trung chính, đạo đức cũng trở thành một nhân tố quan trọng để tuyển chọn quan lại. Đến thời Tùy Đường mở khoa thi tìm sỹ tử thì cũng giống như vậy, trình độ lý giải đối với đạo đức của Nho gia là điều kiện tiên quyết để những người ứng thí có thể viết ra những bài văn hay từ đó mà bước lên con đường của kẻ sĩ.</p>
<p>Đến khi Trung Cộng xây dựng chính quyền, những vị thân sĩ nông thôn, trưởng các phường hội và phần tử tri thức đức cao vọng trọng ngược lại lại trở thành đối tượng bị đàn áp và đả kích, còn một người xuất thân có phải là “bần hàn khốn khó – thành phần ‘trong sạch’ ” hay không mới là nhân tố quan trọng nhất xét xem liệu người đó có được nắm giữ nguồn tài nguyên của xã hội hay không. Đạo đức của mỗi người vốn quyết định bởi tư tưởng và hành vi của người đó. Còn tới lượt Trung Cộng, đạo đức trở thành một tiêu chí mang tính quần thể của giai cấp. “Ai nghèo người đó vinh quang, ai giàu người đó chỉ bằng loài vật”. Nghèo khó đã trở thành đại diện cho tính chính xác và chính nghĩa của tạo hóa, đại diện cho những người bị bức hại, đại diện cho việc “làm phản có lý”, đại diện cho cách mạng kiên quyết nhất, triệt để nhất”.</p>
<p>Sự bần hàn và phú quý của một người vốn bất định, cũng có thể vì chăm chỉ chịu khó và nắm bắt được cơ hội mà thành giàu có, cũng có thể vì hoang phí mà khuynh gia bại sản, cũng có thể ai đó ruộng vườn rộng lớn, nhưng vài năm sau đó lại phải đi xin ăn. Nhưng Trung Cộng thực thi “một nhát dao” mà phân chia giai cấp kể từ ngay thời khắc nó cướp đoạt chính quyền đó.</p>
<p>Thù hận sự giàu có đã khiến người Trung Quốc mấy chục năm nay đều lấy nghèo khó làm vốn mà coi thường người khác. Mặt khác khi Trung Quốc đánh đổ một người nào đó, chỉ cần gọi những người này là địa chủ hay nhà tư bản, còn lại không cần phải tốn lời, giàu có đại diện cho “bóc lột”, đại diện cho “trấn áp”, đại diện cho “tội ác”.</p>
<p>Mấy chục năm sau, Đảng Cộng sản bản thân nó lại điên đảo càn khôn mà hiệu triệu mọi người thi nhau làm giàu. Con người ngày nay không còn coi giàu có là tội ác, ngược lại cho rằng nghèo khó mới đáng xấu hổ. Lúc này nhận định một người tốt hay xấu, thành công hay không cũng không liên quan gì tới đạo đức, mà là đo lường bằng mức độ giàu có của con người, ai có tiền người đó có bản lĩnh, dù cho đồng tiền này là ăn trộm, ăn cướp, lừa lọc, tham ô nhận hối lộ mà có hay bán thân xác hoặc bán đứng linh hồn mà có được. Kết quả của việc “Cười người nghèo, không cười kỹ nữ” đã khiến mọi người càng không từ thủ đoạn tìm kiếm tiền tài, sau đó là chìm đắm trong sắc và thanh (tiếng nói và ngoại hình của con người), lấy thân phận là người được hưởng những đặc quyền đặc lợi mà thừa nhận sự thống trị của Trung Cộng.</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lay-tai-san-lam-can-cu-quan-trong-de-do-luong-dao-duc.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Phê phán trật tự xã hội truyền thống</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phe-phan-trat-tu-xa-hoi-truyen-thong.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phe-phan-trat-tu-xa-hoi-truyen-thong.html#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Feb 2020 21:40:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2494</guid>
		<description><![CDATA[Xã hội dưới sự thống trị của Trung Cộng đồng thời cũng là xã hội rất bất công. Do Trung Cộng lũng đoạn mọi tài nguyên, nó tự xưng là công bộc của nhân dân, nhưng thực tế nhân dân đều bị coi như nô lệ, dù là quyền lợi chính trị hay quyền lợi [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.14-1-e1569854851770.png"><img class="aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2014/11/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.14-1-e1569854851770.png" alt="Bản chất của ĐCSTQ: Phê phán trật tự xã hội truyền thống" width="96%" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Xã hội dưới sự thống trị của Trung Cộng đồng thời cũng là xã hội rất bất công. Do Trung Cộng lũng đoạn mọi tài nguyên, nó tự xưng là công bộc của nhân dân, nhưng thực tế nhân dân đều bị coi như nô lệ, dù là quyền lợi chính trị hay quyền lợi kinh tế, giữa quan và dân hoàn toàn không hề có một chút bình đẳng nào để nói.</em></p>
<p>Trạng thái tự nhiên “Thiên tôn địa ti” trời cao đất thấp của người Trung Quốc và đối ứng về “Càn khôn” và “Âm dương” trong Kinh Dịch đã mở rộng ra một bộ lý luận về gia đình và xã hội, từ bộ luân lý này lại phát sinh ra trật tự xã hội.</p>
<p>“Tôn ti” (Cao thấp) là một phần quan trọng trong quan niệm truyền thống của người Trung Quốc. Theo Văn hóa truyền thống, “ti” không hẳn là chuyện xấu. Đạo gia vẫn luôn tôn sùng mỹ đức của nước, vì nước thường ở “chỗ thấp”. Phía “chỗ thấp” là phía được yêu mến và bảo hộ, phía “chỗ cao” là phía cần phó xuất. Nam mạnh, nữ yếu, nam cương, nữ nhu. Nhưng cương không nhất định có nghĩa là chuyện tốt. Đạo gia có cách nói “Binh cường tắc diệt”, “gỗ cứng tắc gãy”, “nhu nhược thắng cương cường”.</p>
<p>Trung Cộng vẫn luôn đảo lộn trật tự, khoác lác rằng muốn xây dựng một xã hội trong đó mọi người đều bình đẳng. Nhưng xã hội không tồn tại sự bình đẳng theo hàm nghĩa của Trung Cộng.</p>
<p>Trong cuộc sống xã hội, một quốc gia, xí nghiệp, đoàn thể hay gia đình, thường sẽ phải có người đi điều tiết một vài chuyện, có người đưa ra kế hoạch, có người chấp hành một cách cụ thể, đây là một trạng thái xã hội bình thường, cũng là do nhân tố tổng hợp về trí lực, thể lực của mỗi người quyết định. Còn Trung Cộng lại cực đoan hóa điều đó, miêu tả nó thành sự áp bức giai cấp và đấu tranh giai cấp. Cho nên Trung Cộng phải đảo lộn mọi tôn ti và trật tự, điều này thực tế là không thể làm được. Thứ gọi là “giải phóng” kỳ thực là tạo ra “sự hỗn loạn”.</p>
<p>Ví dụ như người đề xướng nam nữ bình đẳng cũng không thể phủ nhận rằng khi gặp phải tai họa, dịch bệnh, nạn đói, chiến tranh thì phụ nữ và trẻ em đều là những đối tượng được bảo vệ đầu tiên. Nếu đề xướng nam nữ bình đẳng, thì dường như phụ nữ nên nhận được sự đối đãi giống như đàn ông, điều này hiển nhiên là không đúng. Năm đó khi con tàu Titanic chìm xuống đáy biển thì phụ nữ và trẻ nhỏ là những người được ưu tiên lên tàu cứu hộ trước, dù là chồng của họ cũng phải cùng chìm xuống với con tàu như một nam tử hán. Không ai có dị nghị gì với quyết định này, điều này phản ánh rằng trong nơi sâu nội tâm của chúng ta không hề có sự bình đẳng tuyệt đối giữa nam và nữ.</p>
<p>Mở rộng ra trong cuộc sống xã hội, một xí nghiệp hay một quốc gia phải có người ra sách lược, quyết định của người ra sách lược phải được người thực thi chấp hành. Quân đội phải có tư lệnh, quan quân các cấp và binh sỹ bên dưới chịu trách nhiệm chấp hành mệnh lệnh. Nếu xét từ góc độ công tác xã hội, kỳ thực cũng tồn tại vấn đề “tôn ti”, nhưng “tôn ti” hoàn toàn không phải có nghĩa hiển nhiên là bóc lột và đàn áp, nó cũng cần có mối quan hệ đạo đức tốt đẹp là “nhân đạo” và “trung thành” ở giữa.</p>
<p>Mở rộng tới phạm vi gia đình, phụ “từ”, tử  “hiếu”, huynh “hữu –hữu hảo” đệ “cung – cung kính”, những luân lý truyền thống truyền tải sự hài hòa có trật tự của gia đình và xã hội một cách tự nhiên.</p>
<p>Còn nói về “công bằng” một cách căn bản chính là “chúng sinh bình đẳng” trong Phật Pháp, là “Thiên đạo vô thân” (<i>Đạo trời không kể người thân</i>) của Đạo gia, là “hữu giáo vô loại”<i>(dạy dỗ không phân biệt loại người</i>), là “trước mặt Thượng Đế mọi người đều bình đẳng” của phương Tây là bình đẳng về cơ hội, chứ tuyệt đối không phải sự bình đẳng về kết quả.</p>
<p>Những tuyên truyền lệch lạc của Trung Cộng về “bình đẳng” đã khiến xã hội vô cùng hỗn loạn, không còn tôn ti trật tự. Sự giải thích lệch lạc về “bình đẳng nam nữ” kỳ thực chính là sự bức hại đối với phụ nữ, ép buộc họ lao lực đảm đương những công việc không phù hợp với sức mình hoặc không phù hợp với phụ nữ. Ví dụ như trong cuốn sách “Quyết liệt triệt để với quan niệm truyền thống cũ” được Trung Cộng xuất bản vào tháng 04 năm 1976 đã liệt kê ra bài viết của 15 nữ thanh niên, trong đó nghề nghiệp mà các cô theo đuổi vốn dĩ nên do đàn ông gánh vác như công nhân đưa than, giết mổ, công nhân bốc xếp v.v.., “nắm chặt con dao mổ, có thể chịu đựng được cả nửa ngày” đã trở thành đối tượng được ca tụng.</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phe-phan-trat-tu-xa-hoi-truyen-thong.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Phát triển du lịch tâm linh, thương mại hoá tôn giáo</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phat-trien-du-lich-tam-linh-thuong-mai-hoa-ton-giao.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phat-trien-du-lich-tam-linh-thuong-mai-hoa-ton-giao.html#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Feb 2020 21:32:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2492</guid>
		<description><![CDATA[Các ngôi chùa là nơi để con người tu luyện, để nghe tiếng chuông chùa vào buổi sáng và tiếng gõ mõ lúc hoàng hôn, thờ Phật dưới ánh đèn dầu. Mọi người trong xã hội người thường cũng có thể xưng tội và thờ cúng ở đó. Tu luyện đòi hỏi một trái tim [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.11-1024x724.png"><img class="aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.11-1024x724.png" alt="Bản chất của ĐCSTQ: Phát triển du lịch tâm linh" width="96%" /></a><br />
<em>Các ngôi chùa là nơi để con người tu luyện, để nghe tiếng chuông chùa vào buổi sáng và tiếng gõ mõ lúc hoàng hôn, thờ Phật dưới ánh đèn dầu. Mọi người trong xã hội người thường cũng có thể xưng tội và thờ cúng ở đó. Tu luyện đòi hỏi một trái tim trong sạch không truy cầu bất cứ điều gì. Xưng tội và thờ cúng cũng cần có một môi trường nghiêm túc và trang trọng. Tuy nhiên, các ngôi chùa đã bị biến thành các địa điểm du lịch vì lợi ích kinh tế. Trong số những người thực sự thăm viếng các ngôi chùa ở Trung Quốc ngày nay, liệu có bao nhiêu người đến để suy nghĩ về những lỗi lầm của mình với một trái tim thành kính trước Phật ngay sau khi tắm gội sạch bụi trần và mặc lên mình bộ quần áo mới?</em></p>
<p>Như Thiếu Lâm Tự, gốc gác của Thiền tông Trung Quốc, ngày nay đã trở thành điểm đến du lịch và nơi quay phim chụp ảnh, phương trượng của Thiếu Lâm Tự bán đứng văn hóa Thiếu Lâm, gần đây y đã quyết định chi 350 triệu nhân dân tệ nhằm biến nơi đất Phật thanh tịnh thành nơi nghỉ dưỡng nên bị gọi một cách chế giễu là “CEO” (Giám đốc điều hành) Thiếu Lâm Tự. Y tôn sùng quan niệm “Thiếu Lâm Tự cũng nên có xí nghiệp”, thế là lái xe việt dã hào nhoáng, đi máy bay chu du thế giới, lên kế hoạch cho những buổi biểu diễn lớn, hàng ngày đều giao thiệp với đủ loại nhân sỹ trong xã hội như những ông chủ lớn của các doanh nghiệp, quan chức chính phủ, bạn bè quốc tế. Đa phần thời gian trong cuộc sống của ông này là dùng để tiếp đãi khách khứa và xử lý công việc. Phương pháp tu luyện “mặt nhìn vào vách núi” do Lão tổ Đạt Ma truyền lại cần có một hoàn cảnh thanh tịnh, đến nay đã không còn lại chút gì.</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
<p>“Kiếm tiền bằng danh nghĩa tôn giáo”. Chùa chiền đã trở thành một “lĩnh vực đầu tư” kiểu mới, phổ biến việc nhận thầu chùa chiền, với mục đích lừa đảo kiếm tiền. Ở điểm du lịch còn xuất hiện vô vàn chùa giả, đạo quán giả, hoà thượng giả, đại sư giả, đạo trưởng giả. Một chuỗi hướng dẫn viên, giảng giải viên, hoà thượng, đạo trưởng câu kết lại lừa đảo du khách tiền đốt hương, tiền pháp khí, tiền tiêu tai…, đủ các thể loại, đã xuất hiện hiện tượng kỳ quặc là chùa chiền đạo quán “phát tài tín ngưỡng”. Việc làm ăn bằng kinh doanh chùa chiền có thể nói là tiền vào như nước, theo báo chí nói một ông chủ ở Tây An nắm giữ 7-8 ngôi chùa, một năm thu được mấy chục triệu tệ.</p>
<p>“Thiếu thần nào thì tạo lấy một vị”. “Chùa Bà Bà” ở huyện Dịch tỉnh Hà Bắc rất hút khách. Nghe nói, trong cái chùa này có thể tìm được mọi loại “thần” mà người ta muốn bái. Muốn thăng quan ư, ở đây có “thần quan”, muốn phát tài ư, ở đây có “thần tài” mà toàn thân buộc toàn là tiền, muốn thăng tiến và học hành, ở đây có “thần học” với những nếp nhăn rất sâu. Nếu như muốn bảo hộ cho bản thân lái xe an toàn, thì ở đây thậm chí còn có “thần xe” trong tay cầm vô lăng. Người quản lý của Chùa Bà Bà còn hống hách nói rằng: “Thiếu thần tiên nào, thì tuỳ tiện tạo lấy một vị.”</p>
<p>Phương trượng còn làm cả CEO, chùa chiền cũng phải niêm yết ra thị trường, nhà chùa trở thành chỗ tốt để kiếm tiền… Ở các quốc gia khác trên thế giới, có những giáo đường trên nghìn năm, thị trường chứng khoán trên trăm năm, vậy mà người ta xưa nay chưa từng nghĩ đến việc giữa giáo đường và thị trường chứng khoán thì có mối quan hệ gì. Trung Quốc dưới sự thống trị của ĐCSTQ, dưới nền giáo dục vô Thần luận, thật sự có thể nói là không điều kỳ lạ gì không có, có những hiện tượng người ta đã nhìn quen quá nên không thấy lạ.</p>
<p>Có người cho rằng, ĐCSTQ không công khai bức hại tôn giáo, cho nên tiến vào tôn giáo để tìm lối thoát. Khi ĐCSTQ dùng lợi ích và thủ đoạn thương mại hoá làm ma biến tôn giáo, khi đoàn thể tôn giáo dưới sự khống chế của ĐCSTQ đã biến thành cây rung tiền (chỉ cần rung là tiền rơi xuống) và công cụ đả kích tín ngưỡng khác của ĐCSTQ, thì cái gọi là tín ngưỡng tôn giáo này cũng biến dị trở thành tín ngưỡng vào vô Thần luận, chủ nghĩa duy vật của tà linh. Thế là tín ngưỡng đã mất đi ý nghĩa, tín đồ không có chỗ để trở về, người ta bị cắt đứt con đường quay trở về, lúc này việc bức hại không công khai cũng đã đạt được mục đích huỷ diệt con người, ĐCSTQ còn hà tất phải công khai bức hại tôn giáo ư?</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/muc-dich-cuoi-cung-cua-chu-nghia-cong-san" target="_blank" rel="noopener">Mục đích cuối cùng của Chủ nghĩa Cộng sản</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-phat-trien-du-lich-tam-linh-thuong-mai-hoa-ton-giao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Ngụy tạo giả tướng về tự do tôn giáo</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-nguy-tao-gia-tuong-ve-tu-do-ton-giao.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-nguy-tao-gia-tuong-ve-tu-do-ton-giao.html#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Feb 2020 21:20:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2490</guid>
		<description><![CDATA[Biểu hiện của ngụy tự do tôn giáo là thế tục hóa tôn giáo, cơ quan hóa đoàn thể tôn giáo, thương nghiệp hóa các trường sở tôn giáo, chính trị hóa hoặc cán bộ hóa những người đứng đầu trong các tôn giáo. Rất nhiều phương trượng trong đền chùa, những trụ trì trong Đạo [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.10-1024x724.png"><img class="aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.10-1024x724.png" alt="Bản chất của ĐCSTQ: Ngụy tạo giả tướng về tự do tôn giáo" width="96%" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Biểu hiện của ngụy tự do tôn giáo là thế tục hóa tôn giáo, cơ quan hóa đoàn thể tôn giáo, thương nghiệp hóa các trường sở tôn giáo, chính trị hóa hoặc cán bộ hóa những người đứng đầu trong các tôn giáo. Rất nhiều phương trượng trong đền chùa, những trụ trì trong Đạo quán đồng thời cũng là cán bộ của Trung Cộng, họ có cấp bậc hành chính, lĩnh lương, tham gia hội nghị chính trị và hợp tác hiệp thương, thậm chí còn được cấp xe cộ, máy tính, mỗi tuần đều tham gia học chính trị. Điều duy nhất khác với cán bộ Trung Cộng chính là những người này mặc áo cà sa hoặc áo đạo sỹ mà thôi.</em></p>
<p>Cái mà Trung Cộng gọi là “Tự do tôn giáo” là một loại ngụy tự do, nó có một tiền đề là phải nghe theo sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Nói một cách đơn giản, một người thắp hương, dập đầu, sám hối, cầu nguyện, làm gì cũng được, nhưng khi tín ngưỡng của họ xung đột với Đảng Cộng sản thì nó phải phục tùng Đảng Cộng sản.</p>
<p>Biểu hiện của ngụy tự do tôn giáo là thế tục hóa tôn giáo, cơ quan hóa đoàn thể tôn giáo, thương nghiệp hóa các trường sở tôn giáo, chính trị hóa hoặc cán bộ hóa những người đứng đầu trong các tôn giáo.</p>
<p>Tại Trung Quốc, Cục Tôn giáo là một ban ngành mà chính phủ dùng để khống chế tôn giáo. Rất nhiều phương trượng trong đền chùa, những trụ trì trong Đạo quán đồng thời cũng là cán bộ của Trung Cộng, họ có cấp bậc hành chính, lĩnh lương, tham gia hội nghị chính trị và hợp tác hiệp thương, thậm chí còn được cấp xe cộ, máy tính, mỗi tuần đều tham gia học chính trị. Điều duy nhất khác với cán bộ Trung Cộng chính là những người này mặc áo cà sa hoặc áo đạo sỹ mà thôi. Tâm của họ không đặt vào cõi bồng lai, “tứ đại cũng chẳng giai không nữa”. Đền chùa cũng chỉ là đơn vị công tác của họ mà thôi.</p>
<p>Một biểu tượng khác của ngụy tự do tôn giáo chính là xây dựng một lượng lớn chùa chiền, tổ chức những cuộc đại hội tôn giáo, sửa tượng Phật giáo, in kinh sách, gây cho con người giả tượng về việc Trung Cộng tích cực hỗ trợ tôn giáo.</p>
<p>Trong Bài bình luận số 6 của Cửu Bình viết: “Một lần nữa, hãy lấy các ngôi chùa làm ví dụ. Các ngôi chùa là nơi để con người tu luyện, để nghe tiếng chuông chùa vào buổi sáng và tiếng gõ mõ lúc hoàng hôn, thờ Phật dưới ánh đèn dầu. Mọi người trong xã hội người thường cũng có thể xưng tội và thờ cúng ở đó. Tu luyện đòi hỏi một trái tim trong sạch không truy cầu bất cứ điều gì. Xưng tội và thờ cúng cũng cần có một môi trường nghiêm túc và trang trọng. Tuy nhiên, các ngôi chùa đã bị biến thành các địa điểm du lịch vì lợi ích kinh tế. Trong số những người thực sự thăm viếng các ngôi chùa ở Trung Quốc ngày nay, liệu có bao nhiêu người đến để suy nghĩ về những lỗi lầm của mình với một trái tim thành kính trước Phật ngay sau khi tắm gội sạch bụi trần và mặc lên mình bộ quần áo mới?”</p>
<p>Như Thiếu Lâm Tự, gốc gác của Thiền tông Trung Quốc, ngày nay đã trở thành điểm đến du lịch và nơi quay phim chụp ảnh, phương trượng của Thiếu Lâm Tự bán đứng văn hóa Thiếu Lâm, gần đây y đã quyết định chi 350 triệu nhân dân tệ nhằm biến nơi đất Phật thanh tịnh thành nơi nghỉ dưỡng nên bị gọi một cách chế giễu là “CEO” (Giám đốc điều hành) Thiếu Lâm Tự. Y tôn sùng quan niệm “Thiếu Lâm Tự cũng nên có xí nghiệp”, thế là lái xe việt dã hào nhoáng, đi máy bay chu du thế giới, lên kế hoạch cho những buổi biểu diễn lớn, hàng ngày đều giao thiệp với đủ loại nhân sỹ trong xã hội như những ông chủ lớn của các doanh nghiệp, quan chức chính phủ, bạn bè quốc tế. Đa phần thời gian trong cuộc sống của ông này là dùng để tiếp đãi khách khứa và xử lý công việc. Phương pháp tu luyện “mặt nhìn vào vách núi” do Lão tổ Đạt Ma truyền lại cần có một hoàn cảnh thanh tịnh, đến nay đã không còn lại chút gì.</p>
<p>Tháng 08 năm 2006, giám tự của chùa Hóa Thành-tỉnh Giang Tây cử hành lễ siêu độ Phật giáo cho những nạn nhân bị chết trong vụ thảm sát Thiên An Môn “Ngày 4 tháng 6”, vậy mà bị chính quyền địa phương uy hiếp, bức bách ông phải rời khỏi chùa. Cục trưởng Hà của Cục tôn giáo huyện Quế Dương nói với vị giám tự này rằng: “Ông ăn, uống, chơi gái, đánh bạc đều được, chỉ là không được phản đối Đảng Cộng sản.”</p>
<p>Ngụy tự do tôn giáo đã khiến rất nhiều người không minh bạch chân tướng gia nhập vào những nơi tôn giáo do Trung Cộng tổ chức, những kinh điển mà họ học tập nghiên cứu bị Trung Cộng làm lệch lạc, chính tín của họ bị Trung Cộng dùng lợi ích thế tục để ăn mòn. Đây đều là cái thòng lọng mà Trung Cộng dùng để phá hoại Phật giáo, Đạo giáo một cách có hệ thống.</p>
<p>Đồng thời ngụy tự do tôn giáo cũng khiến hàng loạt những người có nhân phẩm hành vi độc ác xấu xa vốn nghe theo lệnh của Trung Cộng, trở thành người trụ trì tại những ngôi chùa và đạo quán và những người phụ trách hiệp hội tôn giáo các cấp. Một mặt họ tích cực hợp tác với yêu cầu của Trung Cộng, tô son trát phấn cho ngụy tự do của Trung Cộng ngoài quốc tế, mặt khác liều mình vơ vét của cải, thậm chí là ăn chơi, gái gú, cờ bạc. Như hòa thượng trong hai ngôi chùa tại Quảng Đông tới Tam Nguyên chơi gái tập thể; hòa thượng trong ba ngôi chùa cổ tại chùa Quang Hiếu, chùa Pháp Tràng, chùa Nam Sơn chơi gái tập thể; hội trưởng hiệp hội Phật giáo Quảng Đông, hòa thượng Minh Sinh là phương trượng của chùa Quang Hiếu mở một quán ăn chay tên là “Phường Cam Lộ” trong chùa, y dẫn mấy người trông như kỹ nữ đứng trước cửa chùa tiếp đãi thực khách…</p>
<p>Từ cổ chí kim Trung Quốc đã có truyền thống thờ Thần bái Phật, nhưng điều quan trọng phải chỉ ra là những người tới thắp hương cầu nguyện đều tin là những điều không như ý hiện giờ gặp phải chính là do nhân quả báo ứng gây nên, với sự cung kính sám hối, cầu nguyện tương lai sẽ phải làm bao nhiêu việc tốt để bù đắp lại, hy vọng Thần Phật thương tình ban cho chút thuận lợi nhất thời, giải thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn trước mắt. Nhưng những kẻ ngụy nhân sỹ tôn giáo lại làm sai lệch ý nghĩa của việc khấn Thần bái Phật thành việc bố thí tiền tài có thể được bảo hộ, mà hoàn toàn không quan tâm xem những đồng tiền đó có phải là trộm cướp hay tham ô mà có được hay không. Lúc này cầu Thần bái Phật từ “sám hối” trở thành dùng tiền mua chuộc Phật, làm giao dịch với Phật.</p>
<p>Kiểu ngụy tự do tôn giáo “Tham quan bái Phật, hòa thượng gái gú” này có sức phá hoại lớn nhất với chính giáo, rất nhiều người vì vậy mà phê phán tôn giáo là nơi giả tạo, kiếm chác và dâm loạn, kiểu phê phán tự phát này có ảnh hưởng sâu rộng hơn cả việc Trung Cộng trực tiếp bôi nhọ Phật giáo.</p>
<p>Điều cần phải nhấn mạnh là sự phê phán của Trung Cộng nhằm vào Nho giáo, Đạo giáo, Thích giáo là trên nhiều tầng diện, bao gồm cả phê phán từ tầng diện lý luận, tôn giáo hóa khoa học, dùng cái gậy lớn gọi là “khoa học” để tiến hành phê phán Nho giáo-Phật giáo-Đạo giáo (dưới đây gọi tắt là Nho-Thích-Đạo); tổ chức biên chế giới tôn giáo, tiến hành phê phán Nho-Thích-Đạo từ trong nội bộ tôn giáo, tiến hành thanh lý tư tưởng từ trong Đảng, tiến hành yêu ma hóa Nho-Thích-Đạo. Kiểu phê phán này là phê phán kéo dài liên tục trong một thời gian dài, xuyên suốt trong giáo dục, trong cuộc sống, giúp cho việc cường điệu những cuộc vận động chính trị theo định kỳ, người người viết văn, hoặc sao chép văn, cưỡng chế tẩy não v.v… Đồng thời, kiểu phê phán này tiến hành theo kiểu phủ định toàn diện, không còn mảnh đất trống nào để con người có thể lưu giữ tư tưởng truyền thống. Trong sự tuyên truyền hình thái ý thức Vô Thần luận, Thuyết duy vật một cách cuồng nhiệt, trong sự yêu quái hóa ác độc đối với Nho-Thích-Đạo, trong sự uy hiếp bạo lực chính trị, trong sự điên đảo do Trung Cộng sắp xếp cài người vào làm loạn từ trong nội bộ một cách hiểm ác, Trung Cộng đã hoàn thành việc phê phán và thay thế một cách có hệ thống đối với Nho–Thích–Đạo giáo. Ngày nay, đa phần người Trung Quốc đã không biết Nho giáo – Thích giáo – Đạo giáo là gì, chỉ cần một câu “phong kiến mê tín” là đủ để tránh thật xa theo phản xạ có điều kiện, chỉ cần phê phán bằng khẩu hiệu, không cần chứng minh.</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-nguy-tao-gia-tuong-ve-tu-do-ton-giao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản chất của ĐCSTQ: Làm lệch lạc kinh điển tôn giáo, dung tục hóa tôn giáo</title>
		<link>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lam-lech-lac-kinh-dien-ton-giao-dung-tuc-hoa-ton-giao.html</link>
		<comments>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lam-lech-lac-kinh-dien-ton-giao-dung-tuc-hoa-ton-giao.html#respond</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Feb 2020 21:14:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[9binht]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bản chất của Đảng Cộng Sản Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://9binh.com/?p=2488</guid>
		<description><![CDATA[“Phật giáo nhân gian”  chủ trương “cuộc sống hóa tu hành hiện đại” và “trường học hóa tu hành hiện đại”, “sự nghiệp Phật giáo hiện đại hóa nên bao gồm nhà xưởng, nông trường, bảo hiểm, ngân hàng, công ty, cái gọi là nông công thương .v.v..” Cách làm thế tục hóa, dung tục [&#8230;]]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.9-1024x724.png"><img class="aligncenter" src="https://9binh.com/wp-content/uploads/2019/09/%E4%B9%8B%E4%BA%8C%E4%B8%8A.9-1024x724.png" alt="Bản chất của ĐCSTQ: Làm lệch lạc kinh điển tôn giáo, dung tục hóa tôn giáo" width="96%" /></a><br />
<em>“Phật giáo nhân gian”  chủ trương “cuộc sống hóa tu hành hiện đại” và “trường học hóa tu hành hiện đại”, “sự nghiệp Phật giáo hiện đại hóa nên bao gồm nhà xưởng, nông trường, bảo hiểm, ngân hàng, công ty, cái gọi là nông công thương .v.v..” Cách làm thế tục hóa, dung tục hóa Phật giáo bằng mượn cái mũ “Phật giáo nhân gian” trực tiếp đi ngược lại nguyên nghĩa của Phật Đà, hoàn toàn không phù hợp với cách tu hành của Phật giáo mấy nghìn năm nay luôn phát nguyện xa rời thế tục, theo đuổi sự thăng hoa về tâm hồn và siêu thoát.</em></p>
<p>Phật giáo coi “Phật, Pháp, Tăng” là Tam bảo. Trong đó “Pháp” chính là Kinh Phật. Trung Cộng ngoài việc phủ định sự tồn tại của Phật, trấn áp bức hại cao tăng đại đức ra, thì việc phá hoại kinh điển Phật giáo còn kín kẽ và âm hiểm hơn nhiều.</p>
<p>Trong “Đại Ban Niết Bàn Kinh”, Thích Ca Mâu Ni đã dự đoán được tình huống trong tương lai, tức là có ma vương chuyển sinh thành tăng ni và nam nữ cư sĩ nhằm phá hoại Phật Pháp từ trong nội bộ.</p>
<p>Những năm 20, 30 của thế kỷ trước, hòa thượng Thái Hư đưa ra cách nói “Phật giáo nhân gian”, cho rằng tam thừa cộng Pháp (Thiên thừa, Thanh Vấn, Viên Giác) nếu không thuộc về “Thần quyền mê tín” thì cũng thuộc về “tiêu cực lánh đời”. “Phật giáo nhân gian” lại tiến thêm một bước nữa khi chủ trương “cuộc sống hóa tu hành hiện đại” và “trường học hóa tu hành hiện đại”, “sự nghiệp Phật giáo hiện đại hóa nên bao gồm nhà xưởng, nông trường, bảo hiểm, ngân hàng, công ty, cái gọi là nông công thương .v.v..” Cách làm thế tục hóa, dung tục hóa Phật giáo bằng mượn cái mũ “Phật giáo nhân gian” trực tiếp đi ngược lại nguyên nghĩa của Phật Đà, hoàn toàn không phù hợp với cách tu hành của Phật giáo mấy nghìn năm nay luôn phát nguyện xa rời thế tục, theo đuổi sự thăng hoa về tâm hồn và siêu thoát. Tổ tiên của Bạch giáo Phật Milarepa của Phật giáo truyền từ Tây Tạng cũng nói với đệ tử của mình rằng: Trước khi Ông tu thành chính quả thì không nói tới sự nghiệp độ chúng sinh..</p>
<p>Như loại hình thứ ba trong Văn hóa đảng mà phần giới thiệu đã chỉ ra, Trung Cộng “phát triển và quảng bá” cho trào lưu tư tưởng đã tồn tại, lại vận dụng nguồn tư nguyên quốc gia mà nó nắm được để tiến hành mở rộng trên cả bề rộng lẫn chiều sâu.</p>
<p>Trung Cộng cho rằng rất nhiều cách nói hư hư thực thực “Phật giáo nhân gian” chính là thứ có thể tăng cường lợi dụng, chỉ cần tín đồ chuyển ánh mắt chăm chú vào “Thiên quốc” sang quan tâm tới “nhân gian”, thì Trung Cộng có thể dễ dàng thêu dệt rất nhiều lời hoang đường, thao túng tư tưởng của giáo đồ. Cho nên truyền nhân của “Phật giáo nhân gian”, Triệu Phác Sơ [Hội trưởng Hội Phật giáo Trung Quốc], đệ tử của “Thái Hư” [trụ trì chùa Nam Phổ Đà, kiêm Viện trưởng Phật học viện Mân Nam] đã trở thành người đại diện lý tưởng nhất của Trung Cộng.</p>
<p>Dưới sự dẫn dắt của Triệu Phác Sơ, Hội Phật giáo Trung Quốc luôn miệng nhắc tới “trang nghiêm quốc thổ, lợi lạc hữu tình”. Thực tế Phật giáo nhắc tới “quốc thổ trang nghiêm” là chỉ mảnh đất tịnh độ nơi Phật quốc trang nghiêm (Như câu thơ “Nguyện dĩ thử công đức, trang nghiêm Phật tịnh thổ, tạm dịch: <i>Nguyện mang công đức này làm trang nghiêm tịnh thổ nơi đất Phật” trong “Diệu Pháp Liên Hoa Kinh</i>”), “Lợi lạc hữu tình” là chỉ “Chúng sinh hữu tình” được hóa độ tới bờ bên kia của cõi niết bàn, chứ tuyệt đối không giống với cách nói của Hội Phật giáo: “Tích cực tham gia kiến thiết tổ quốc, nỗ lực vì dân phục vụ.”</p>
<p style="text-align: right;">Trích từ: <a href="https://9binh.com/cat/giai-the-van-hoa-dang" target="_blank" rel="noopener">Giải thể văn hoá đảng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://www.9binh.com/ban-chat-cua-dang-cong-san-trung-quoc/ban-chat-cua-dang-cong-san-tq-lam-lech-lac-kinh-dien-ton-giao-dung-tuc-hoa-ton-giao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
